THU VÃNG LAI
Bây giờ mới độ tiết thu phân
Cảnh vật quanh đây biến đổi dần
Cả những thân quen hình cũng vậy
Thôi thì chẳng lấy để so cân
Cứ sống bình thường thật tự nhiên
Như dòng suối cạn ... sỏi ưu phiền
Mưa không đến nữa nguồn khô kiệt
Gió cuốn bay làn khói viễn miên
Ta bèn truy điệu một con sông
Bồi lở giờ đây đã đổi dòng
Con nước không như là thuở trước
Thuyền thơ nán đợi ... cố chờ mong
Một mai vô cực ráp hai đầu
Khỏa lấp san bằng những trủng sâu
Con nước bình yên nằm nghĩ ngợi
Ta hàn điểm nối xóa lo âu
Rồi cũng phải leo đoạn cuối đời
Một trăm, chín chục liệu còn vui
Ngày càng mỗi bước thêm xa ngái
Điểm hẹn chừng nào... sẽ đến nơi
NhàQuê Sep02, 2023
