Nói Với GÃ LƯU VONG (2)

Tháng tháng tiền hưu ngày đắp đổi
Ngờ đâu dịch nạn khuấy sanh linh
Lưu vong hiệp cuối còn cơ khổ
May mắn quanh ta ắp nghĩa tình
Vi tính cảm thông cho bú thép
Hiên thơ xuất hiện gã tàng tàng
Tự phong tiếng Việt hàng siêu đẳng
Múa gậy một mình ngỡ cõi hoang
Không phải đâu càng không phải đâu
Ví như con nước chảy qua cầu
Tiếng kêu róc rách thành âm điệu
Cải cách che đời suốt nỗi đau
Bên ngoài chín ửng hẳn Thu đang
Hạt nắng dần vơi bớt chói chang
Chút ít lách mình qua cửa sổ
Cũng từ đủ ngắm khoảnh trời hanh
Dừng lại Thu ơi, ga tháng mười
Ờ, mời Thân Khách hãy rong chơi
Tìm nơi có gió hoa sao rụng
Đuổi cánh xoay xoay đẹp tuyệt vời
Giá như êm ả Nước trôi xuôi
Bốn mấy năm qua chắc mọi người
Cỡ lão đêm nằm thôi gác trán;
Lời thơ lấp lánh những niềm vui
Hoặc vã không buồn sáng tác thơ
Đường suôn chẳng chạm những đâu ngờ:
Chim tu hú gọi lời ai oán
Bay khắp chiêu hồn một thuở xưa
Giữa hai chuyến thử chân nghe xót
Con rạch ngày xưa chết ngậm ngùi
Bìm bịp không còn nơi trú ngụ
Lớn ròng nửa đoạn nước buồn thiu
Gió chướng bông bần xòe rải phấn
Thơm thơm một khoảng tuổi thơ trôi
Đầy mà con nước ... ngưng chầm chậm
Con cá lạc đàn .... dợn quẩy đuôi ...

NhàQuê Oct23, 2020
Xem chừng cánh mỏng chao rơi
Lượn theo cung bậc dòng đời cương nhu
Lần về trong vẫn đang Thu
Ra đi ngoài ấy xám mù mùa Đông
Sông quê vẫn lớn vẫn ròng
Phiêu sinh hoa tím vẫn bồng bềnh trôi
Phú sa nước vận lở bồi
Cố tìm ráp lại nửa đời xưa xa
Đã thành cổ tích, ... hôm qua
Nghe trong có những tan hòa vô biên
PHẢI RỒI

Phải rồi tại bởi mùa Thu
Vàng ươm ngày đó vân du lòng người
Hành trang đầy ắp tiếng cười
Diệu kỳ qua khỏi dòng đời khô khan
Phải rồi bởi tại Thu vàng
Màu ta yêu quý muôn ngàn xa xưa
Bỗng hôm gặp gỡ giao mùa
Thả tơ óng ánh đong đưa rất gần
Phải rồi trong cõi hồng trần
Bốn mùa mỗi sắc xoay dần khoe khoang
Chỉ Thu rất đỗi dịu dàng
Căn nguyên tiền định thành trang diễm tình
Phải rồi muôn thuở Thu xinh
Có thơ ca ngợi lung linh trăng ngà
Có cành trúc uốn la đà
Dòng sông ngày cũ mượt mà còn nguyên
Phải rồi Thu có dáng tiên
Hiền lành xoa dịu vá liền hư hao
Ta chừng chạm được ước ao
Ngàn năm cổ tích ghé vào vườn ươm
Phải rồi dẫu mấy liền trơn
Nhờ Thu có phải xua cơn trở lành
Vàng Thu mãi đẹp long lanh
Nên thơ hương thắm nên cành nhung êm
Phải rồi gần lắm ngày đêm
Mỗi khi vắng lặng biết tìm nơi đâu
Cho đời có gặp bể dâu
Vườn riêng dấu khắc vẽ màu nghiệp duyên
Phải rồi mỗi sáng nào quên
Mở vườn huyền thoại nhìn lên cây cành
Hoa nào đã nở đêm thanh
Cành nào thêm nụ... lá xanh nức chồi
Phải rồi cánh soải muôn nơi
Tháng năm đâu đã bên đời quạnh hiu
Vẫn còn ấm áp tin yêu
Gập ghềnh dốc dựng cũng nhiều nhớ thương
Phải rồi mối kết tơ vương
Tay trong tay hẹn ...lên đường về nơi
Trở hồi chốn cũ xa xôi
Thuở xưa từ đó giạt trôi hồng trần
Phải rồi chẳng chút phân vân
Gởi trao tròn trịa ân cần từ khi ... .
NhàQuê Oct04, 2011