Giọt nắng thiên thu 

Mười năm mẹ nằm hiu quạnh 
Ngàn lau gió thổi vi vu
Hoa cau đầu mùa rụng trắng
Bờ xa lớp lớp sương mù 

Cây vông đầu làng trốc gốc 
Đâu đàn sáo nhỏ tập bay 
Cơm chiều còn đâu mẹ nấu 
Hết rồi bếp lửa hơ tay ?

Mười năm điêu tàn bãi mía
Đâu làn khói tỏa song thưa
Con đi chân trời góc núi
Chao ôi ! Nhớ mấy cho vừa ?

Mười năm người đi không hẹn
Ngày về vắng bóng tin thư
Mười năm bèo trôi dạt bến
Giòng xa man mác đôi bờ

Cầu ao mẹ ngồi giặt áo
Gió về lay động cành tre
Tháng Tư lòng con chợt mát
Bát canh rau má trưa Hè

Mười năm gió đùa ngọn cỏ
Nhăn từng nếp trán xanh xao
Mười năm mẹ về với đất
Quạnh hiu giòng nước qua cầu

Mười năm vườn xưa lộng gió
Trưa Hè vắng bóng chim cu
Lớp rêu xanh rờn mộ chí
Nô đùa giọt nắng thiên thu 

Hồ Thanh Nhã