Đôi ta


Chú đạp xích lô trưa Hè nghỉ nắng
Chân gác càng xe làm giấc tiêu dao
Con ruồi nhỏ đậu bàn tay hai ngón
Ba ngón kia pháo cối cướp năm nào

Nắng Sài Gòn thả từng tia lửa chói
Thèm vô cùng một bóng mát công viên
Và cứ thế , sau chuyến hàng bỏ mối
Ghé góc đường ..làm một giấc bình yên

Giấc ngủ ngắn ..chú mơ về dĩ vãng
Vài bóng hình đồng đội , chiến trường xưa
Những người chết và nghĩa trang quên lãng
Cỏ gai dày …tiếng ếch vọng đêm mưa


Bốn mươi năm chưa một lần tu bổ
Như oán thù chồng chất ở sau lưng
Hồn tử sĩ đâu đây theo tiếng gió
Mộ hoang tàn cỏ bít lối đi chung

Anh bộ đội thương binh ngồi vá vỏ
Cột đèn kia độc chiếm một sơn hà
Giọng trọ trẹ của quê hương ngoài nớ
Vùng Nghệ Thanh …ngao ngán bữa tương cà

Anh vá vỏ , khách giang hồ độc cước
Chống so le nạng gỗ quá chiều cao
Cố nhẫn nại bơm căng đầy chiếc vỏ
Một bàn chân…còn để lại Nam Lào

Nét cam chịu hằn lên vầng trán hẹp
Cả cuộc đời không có một ngày mai
Sau cuộc chiến …anh trở về thân phận
Một hồn ma bóng quế giữa ban ngày

Mồ hôi chảy xuống ống quần phe phẩy
Chiếc điếu cày còn giữ thuở đi B
Nầy anh bạn ! làm một bi tỉnh ngủ
Bánh thuốc ngon ngoài nớ mới mang về

Chú xích lô ngồi bên anh vá vỏ
Cũng gật gù làm một điếu tương giao
Họ hoà giãi bên lề đường góc phố
Ở dưới chân cao ốc …mấy mươi lầu

Hai thương binh từ hai đầu chiến tuyến
Cũng một phần thân thể hiến quê hương
Nước thanh bình hai mảnh đời cam phận
Thành một đôi ta …khắng khít bên đường

Hồ Thanh Nhã