TỰ TÌNH KHÚC

Soi gương nhìn lại chính mình
Buông tay thả lỏng cuộc tình vắt vai
Ngậm ngùi đâu nét trang đài
Quầng thâm ánh mắt ngắn dài đêm thâu

Dấu yêu xưa cũ còn đâu
Vòng xoay con tạo đổi màu trắng đen
Tìm hoài không thấy ai quen
Bơ vơ giữa chợ đời ghen ghét thầm

Giả vờ một góc lặng câm
Sương khuya rơi ướt phố âm u buồn
Mạch sầu được dịp vỡ tuôn
Tiếng kêu thảng thốt trong buồng tim vang

Vườn sau nở nụ hoa vàng
Giật mình chợt thấy ngỡ ngàng cơn mê
Chiều đang gọi nắng theo về
Hoàng hôn lẩn khuất bên lề mình ta.

Nguyễn Thị Kiến Hòa
07-21-2009