( Thân tặng Anh NhàQuê, người mạng "Dương Liễu Mộc" )
Trước vực thẳm sau biển sâu sóng dữTa thản nhiên buồn cũng nhẹ như vui
Ta đã đến ngây thơ về điên chữ
Có gì đâu tai điếc gọi mắt đui !
Từ cõi mịt mùng đau thương trống mái
Vén chân mây bụi bám giọt nước mưa
Rơi xuống đất hoá thân hoa cỏ dại
Lặng lẽ bơ vơ nắng cợt gió đùa
Trăm đắng nghìn cay chông gai đứt ruột
Ta quá quen cam chịu bị cày bừa
Trốc vãy gãy xương thịt da tê buốt
Tưởng chết queo tuyệt giống tự nghìn xưa !
Đêm kỳ ngộ trăng gió sương ve vuốt
Mớm cho ta giọt lệ ngọc hồng trần
Ta hoá kiếp hồi sinh thông cằn cỗi
Lá còn xanh lòng đã trắng phù vân
Vẫn trơ trọi đỉnh núi cao mây khói
Ngày ngẩn ngơ đêm thao thức ru đời
Người không thương giết ta làm củi đốt
Thì cũng đành ngậm miệng chết mồ côi
Không luyến tiếc không giận hờn nhân thế
Hồn bình yên trở lại cõi mơ hồ
Cát hay bụi sá chi tình dâu bể
Ta là ta hoa cỏ dại hư vô....
MD.07/08/08
LuânTâm
