BÓNG TÌNH BUỒN

Trăng đã đi rồi gió lặng im
Trời xa mờ mịt không bóng chim
Ta ngồi nghe lá than hoa khóc
Đã đứt dây đàn mất dấu tiên !

Hơi thở còn vương chút ngọt ngào
Nghìn xưa gặp gỡ hẹn nghìn sau
Qua bao nhiêu kiếp tình ngang trái
Đường vắng chiều mưa lạnh gót nào?

Biết gọi em em hay cưng cưng
Trăm năm duyên nợ núi mơ rừng
Con đò lưu lạc tan thành lệ
Sao núi mượn hồn sông dửng dưng ?

Tóc rụng đêm tàn đau đất đen
Lòng run tay lạnh tủi hoa đèn
Bên trời tiếng vạc sầu sương gió
Sóng gợn lưng sầu nhớ môi quen...

Than thở vơi đầy dấu ăn năn
Tội ai mình chịu đựng gãy răng
Tình xưa nghĩa cũ mơ hồ quá
Bơi giữa sông sầu vớt bóng trăng !

Tay thương đau níu bóng tình buồn
Giông bão tràn dâng lấp ngọn nguồn
Thuyền tình tan rã đời tan nát
Hồn vẫn si mê đếm mười thương !

Cưả trước cửa sau mặc gió luà
Thân tàn ma dại chợ nắng mưa
Đường hoa cổ tích mờ tro bụi
Chờ gót tiên về thơm áo xưa ....

Tay nắm tay mình răng cắn răng
Buồn lên đỉnh tuyết tưởng... gần trăng !
Máu nào lưu lạc vùng oan trái
Núi lỡ chôn vùi ...tre khóc măng !

Lơ lửng không thân cũng không hồn
Hay là chết điếng chẳng ai chôn
Hay là trời đất đều tan biến
Thành những sông sầu biển trống trơn ....

MD.10/26/08
LuânTâm