NHƯ BUỒN

Hai trái tim đau hai nẻo buồn
Người về quê cũ khóc tan thương
Ta đi vào cõi hư không đợi
Trần thế không còn bóng gió sương !

Câu chuyện tình yêu lắm trái ngang
Gió thu rụng cánh bướm điêu tàn
Bóng hoa vương vấn cành không lá
Hồn rã đeo sầu bóng lang thang !

Muốn hứng hương thừa nâng gót mây
Hình như lối cũ áo mưa bay
Vầng trăng tình tự quên hôn bóng
Cho bướm hoa thèm...khóc thương vay !

Như tiếng thân quen tự kiếp nào
Ban ngày chẳng lẽ cũng chiêm bao
Hình như áo ngủ hương bay mất
Vào cõi mịt mờ hẹn kiếp sau...

Gió núi mưa rừng khóc thiên thu
Thuyền sầu bóng lạnh biển sương mù
Còn bao bong bóng tình hư ảo
Còn biết đường nào thực lòng tu ?

Nổi trôi vô tận bóng nhục nhằn
Chong chóng quay cuồng không tháng năm
Nói cười gượng gạo thân tàn khói
Đất lạnh chừng như hết chỗ nằm...

Nhớ để thêm đau tiếc thêm sầu
Trăm năm gió thoảng nước qua cầu
Bóng mây chìm nổi đau lòng nước
Buồn cũng như mình vừa mất nhau...

MD.01/10/09
LuânTâm