Mộng buồn…trăng hẹn… xa xôi

Giọt nắng chiều rơi xuống mái tây
Một mình lặng ngắm dáng mai gầy
Gió qua lả tã cành hoa nhỏ
Buồn lịm như chìm giữa sóng say

Mòn mõi chờ ai chiều lại chiều
Chất chồng thương nhớ ngập tim yêu
Chạnh lòng khi thấy chim về liệng
Chiều tắt dần đêm quá tịch liêu

Sâu thẳm lòng em lên tiếng gọi
Không gian im lắng ...lạnh bờ vai
Xa đưa văng vẳng lời âu yếm
Mà bóng người xa mãi dặm dài

Buồn quá... làm sao mĩm miệng cười
Để tô gương mặt vẻ hồng tươi
Long lanh ánh mắt lên màu biếc
Chỉ thấy âm thầm ngấn lệ rơi

Mỗi tháng một lần trăng tỏa sáng
Trà thơm thoang thoảng gió đưa mời
Anh sang gieo lại vần thơ mới
Khơi bếp lửa hồng mộng có đôi

TrúcGiang





TT007- Bài Họa Vận: Phương Xa


Rã tan ước vọng chốn trời Tây
Hứa hẹn theo nhau lụn héo gầy
Thương quá em chờ nơi phố nhỏ
Tiếc bao ta lạc giữa cuồng say

Bao lâu rồi hởi, sáng trưa chiều
Chôn nhớ khép buồn liệm dấu yêu
Đơn lẻ trách sao chim biếng liệng
Rã rời tiếng hót nhuốm cô liêu

Ta đâu mê hoặc lời mời gọi
Vất gánh làm người đặt xuống vai.
Thất chí buồn riêng xui thế yếm
Nhìn quanh ngó quất đường còn dài

Nếu khi lạc mất tiếng nhau cười
Hỏi kiếm tìm đâu lại nét tươi
Dẫu ở chốn nầy non nước biếc
Vẫn lòng nghe nặng giọt sầu rơi

Một ngày tưởng tượng vừa bừng sáng
Ta chẳng cần chi tiếng mọc mời
Nhặt góp tàn phai thành chút mới
Có hai, chờ sánh bước song đôi

NhàQuê