hơ Cười TỦM TỈM

Chuyện Thường Ngày
Ngày ngày đôi tách "trà ba ngón"
Một cốc cà phê thiệt ít đường
Lên NET lướt qua tin nóng hổi
Rề rà ghé các quán văn chương
Coi pha bịnh tật sống yên bình
Không tự buộc mình theo sách kinh
Phật Chúa Thánh Thần thì kính trọng
Và hằng tâm phục những cao minh
Rảnh rang gọi CHAT cùng bằng hữu
Tâm sự ... tào lao ... đủ chuyện đời
Năm tháng đi qua chừng trực lại
Gọi đùa "thùng rác" chứa buồn vui
"Văn Võ Song Toàn" một ít khen
Nghe thì khoái chí .. ngộ à nghen!
Cái gì cũng chỉ hàng sơ đẳng
Ý mượn lời vay ...cấp bậc quèn
Đuợc khen trí nhớ thiệt là dai
Hỏi đáp còn thêm thắt tếu hài
Chỉ có cái điều "lùn" chút đỉnh
Già nhờ ăn ảnh đẹp như ai
Rầm rộ người ta hay mách thuốc
Nan y thầy chạy trị đều lành
Tầm thường những món nơi thôn dã
Lá đọt mọc đầy hái nấu canh
Món nghèo hồi nhỏ ăn như thế
Bởi vậy tiên đơn chứa sẳn rồi
Phục kích bên trong chờ bịnh đến
Nhảy ra bắt sống dễ như chơi
Một mình một kiểu một mô đen (model)
Bởi thấy "On Sale" xáp lại liền
Mua riết nhà bằng hai lỗ mũi
Không còn chỗ chứa bị nhằn thêm
Nói túng cần chi cho rộng rãi
Tối chun vô ngủ vẫn chiêm bao
Thấy nằm bên cạnh là hoàng hậu
Đòi hỏi gì hơn phải vậy nào
Khi nào cảm hứng làm thơ ướt
Tưởng tượng như đang nói với tình
Thiên hạ thường hay chê ế độ
Làm gan tim lại đánh thùng thình
Gần đây khơi chuyện Bob Kerrey
Dũng cảm xin tha thứ còn gì
Dù chẳng tự tay gây tội ác
Nhận phần trách nhiệm vị chỉ huy
Nhìn ông khập khễnh trên màn ảnh
Gương mặt điển trai rất dễ thương
Thử hỏi tri hành ai có được
Tự mình đem trả lại huy chương
Cái lạ là sao không chịu lớn
Vung vai đứng thẳng với nhân gian
Hay còn chưa thoát vòng nô lệ
Trở lại nghịch chiều lịch sử chăng
Góp ý xa gần đấm đách nghe
Đàn anh liếc cái nín im re
Kim cô lỡ đội làm sao tháo
Bổng lộc đà ban phải kết bè
Mới biết làm người bao trắc ẩn
Còn như giả vượn chỉ xum xue
Ráng mà học hỏi điều chân thiện
Gột rửa u mê thoát xác hề !
Cấp lớn bây giờ giỏi nội công
Nên hay "Nhấn Mạnh" kiểu thầy gồng
Nên ngầm dưới hiểu gần gần được
Nhấn mạnh vài lần mọi việc xong
Tự biết lâu nay đã trật chìa
Nhưng mà sửa đổi ắt còn khuya
Đừng hòng tính chuyện toan giành giựt
Cái mác Ma - dzề ính Việt hê
NhàQuê
July, 2016
Nói Với Đầu Gối
(Nổ Khơi Khơi)
Hãy ngồi xuống đấy nốc chai rượu nè
Từ từ ta kể hết cho mà nghe
Ai có thù ta ...ta coi đồ ngốc
Theo đóm ăn tàn ... dù lọng phò che
Ta nói ra điều ... nhiều người giấu giếm
Là ta đã từng quét chợ cào mương
Đào kinh phá rừng ... độn rau cỏ dại
Từng mặc áo tù ... rồi tự xót thương
Là ta một thời làm thầy dạy học
Chữ nghĩa không nhiều ... nhưng tận lực tâm
Từng bị học trò sau lưng gí súng
Bởi ta không như ... bởi chúng đường lầm
Ra lịnh lên xe ... bạn xưa áp giải
Chắc nó cười thầm ai biểu mầy khôn
Học giỏi làm chi bây giờ tù tội
Ngẫm nghĩ sự đời ai như ta không ?
Có đứa học trò ... ta coi tử đệ
Nay giữ chức gì: Quản Lý Trại Giam ??
Ta thầy đứng nghiêm: Xin trình cán bộ
Ta Cải Tạo Viên ... báo xong việc làm
Nầy cầm chai lên ... uống cho mút chỉ
Có tao với mầy ... ngoài chẳng có ai
Nhưng cho chắc ăn nói thì nho nhỏ
E chúng mà nghe ... ghé phá mồi hoài
Nổi danh ngang xương tài ba văn võ
Tay ôm hỏa tiễn đã gắn trên giàn
Thuốc bồi ngàn cân ngậm trong miệng móm
Nổ xịt lửa vàng ...bay tít không gian
NhàQuê
Sept. 04, 2016
☆☆☆☆☆
Nói Với MÙA ĐÔNG
Tản sáng bên ngoài chen chúc tuyết
Không còn chỗ phải ... dựa cây cành
Dẫu già ta vẫn trông em đến
Làm đẹp thêm đời vốn lạnh tanh
Nhiệt đới đã lần ruồng rẫy ta
Hai mùa mưa nắng ... nửa đời qua
Từ không đến có rồi không có
Không có một nơi gọi đó nhà
Ta đến quê em buổi đầu Thu
Thương ngay mùa lá đẹp muôn màu
Thương ngày trường mở ... xây mơ tiếp
Ta thấy đâu cần đâu nữa đâu
Quê em từ nhận ... ta lê thứ
Mấy chục năm rồi đã dưỡng nuôi
Xuân-Hạ-Thu-Đông đều ấm áp
Đòi chi mà nghĩ tới di dời
Sáng ra hé cửa ngắm nhìn xem
Đã nõn nà .... càng lộng lẫy thêm
Thanh thoát xiêm y tôn vẻ quí
Đông thành vô vị nếu không em
NhàQuê
Jan 24, 2015
Tuyết&Ta
NhàQuê Jan 17. 2010
Em hẹn đến thăm tuần nầy ba bận
Rờ sau lưng nận thử thấy nhói đau
Phải chi chừng bốn mươi năm về trước
Dẫu ngày hay đêm ngán ngại đâu nào
Ba má nông dân một đời chất phác
Họ hàng không ai địa vị cao sang
Ta thanh xuân…nàng ngự nơi khó vói
Đâu thể tranh cùng các cửa nhà quan
Biết gia thế… nặng lòng yêu nơi đã
Mưa nắng hai mùa… cỏ dại dưới chân
Nhẫn nhục thành món canh rau thân thiết
Ta định gói đời… cột chặc thôn lâng
Có lẽ số trời xếp đặt oái oăm
Đủ vị chua cay đắng nhiều hơn ngọt
Đọc đâu đó nếu đường không dốc tuột
Còn gì ra ý nghĩa bước trầm luân
Những đưa đẩy một ngày ta lại đến
Quê hương nàng …lơ láo kiếp lưu vong
Quá độ trung niên …xương da dẹt đét
Chỉ trái tim còn đập nhịp tuổi hồng
Rồi em cũng đến như ta mong đợi
Chưa già chi… trắng nà nõn làn da
Lau kiếng lão mờ mờ hơi sương khói
Gối run run… mơ hay thực đây mà
Kính cẩn nếm tựa con chiên... Bánh Thánh
Lưỡi tê tê sự thực thế nầy sao
Em đáp trả lạnh lùng như hằng vẫn
Ta nhớ hoài lần gặp gỡ cùng nhau
Ở nơi xa biết bao nhiêu mơ ước
Cận kề rồi lắm chuyện mới nẩy sinh
Em vẫn trẻ qua thời gian năm tháng
Cái già nua bám ta thật chí tình
Em hẹn đến ta phải lo đủ thứ
Rủ màng treo… chăn gối mới thơm tho
Khơi bếp sưởi hong lại vùng da thịt
Vốn đã mồi hễ chút lại co ro
Giữ kiêu hãnh sắc dân miền Nhiệt Đới
Điệu kiên cường lòng lại nát như tương
Quyết chốt trụ thi gan cùng thử thách
Ngựa dẫu già đâu chịu dẹp yên cương
NhàQuê