NHƯ LỜI TIÊN TRI

¥¥¥¥¥¥¥¥
NGHE CƯỜI ... NGHE KHÓC ... NGHE MƯA

Về già rảnh rỗi lão online (Mà hồi nào cũng rảnh mới chết chớ)
Khác nào du lịch khắp đông tây
Từ Âu sang Á rồi qua Mỹ
Chuyện nhỏ chuyện to đã hết ngày

Vô trang bè bạn chọc vài câu
Ghé chỗ thân quen hạ bút hầu
Móc ngoéo thơ đùa ... cười tủm tỉm
Rồi nằm gác trán ... những đêm sâu

Tiếng khóc đôi khi chẳng phải buồn
Nghe mưa lắm lúc lại sầu hơn
Nụ cười chưa ắt là hoan hỉ
Vậy lão làm sao ... Bớ bạn hiền !

Càng lúc càng thêm lắm đảo điên
Hình như tiếng khóc khắp mọi miền
Bên ngoài nước mắt dù không chảy
Hạnh phúc xa tầm đã hiển nhiên

Nước mắt ngày xưa thế nụ cười
Bây giờ quá khứ thật xa xôi
Làm sao cười được cho tròn tiếng
Giữa những tang thương khắp cõi người

Ngày nay cười khóc đứng kề nhau
Quyền tước sáng ra đã quỵ nhào
Lão đã từng tù ... Ôi ... khổ lắm !
Tưởng là bền vững té càng đau

Cái khóc hình dung rất xót xa
Khóc, cười thường sự cõi người ta
Nghe mưa lại bảo như tiếng khóc
Mưa cũng biết cười ... Vậy Đó nha !
NhàQuê Oct29, 2020
Trước khi đi chơi bỏ quên lại BÀI XƯƠNG bí hiểm:
CÓ & KHÔNG
Không chi đáng có ... có mà chi
Tưởng có nhưng không có mới kỳ
Lỡ có thôi coi như có vậy
Tuồng không lại có có đâm nghi
Ô hay ! có đó rồi không có
Dạ có ! ờ không có quái gì
Vậy có làm răng rằng ... có thiệt
Dù sao ước có ... có nhanh đi
NhàQuê Oct 29, 2018