Thơ Cười TỦM TỈM

☆☆☆☆☆
THƠ MÌ ĂN LIỀN

Tin chưa ?
NhàQuê mà có mấy ngàn bài thơ lận ?
Tôi tin !
Bởi Lão ta ở không mười mấy năm ròng rã
Và mỗi ngày đều viết lách tùm lum
Cứ nhân 365 với số năm thì biết
Dù cho đề tài rất ư ấm ớ hội tề
Con kiến bò qua chú ruồi đậu lại
Cũng làm cho lão tháo nút chảy re

Biết thân phận bình dân giáo dục
Nghĩ tới câu bất thiện nếu nhàn cư
Ngẫm tới lui trần gian nầy vô số thánh
Lão cốc thèm theo lối mòn của họ chi ư

Mầm thơ riết hết nơi cất giữ
Đụng chỗ nào cũng dán đại như truyền đơn
Vậy có mấy chục cất vô thư viện
Lão khoái tì ti đứng cạnh các cô hồn

Thế gian nầy cả triệu người hát dỡ thích vỗ tay
Lão có trò xưa làm khán giả
Chữ nghĩa vẫn còn kha khá
Nên càng hứng tinh vùng vẫy đó đây

Người ta nói đi đêm có ngày gặp ma
Đã mấy lần xía vô chỗ chết
Bị thiên hạ giũa, đở thôi phát mệt
Chạy về mếu máo cầu thầy ... mà thầy không tha

Lại còn cấm cửa bắt học luật vần cho thuộc
Lại còn hễ thấy xướng phải họa tức thì
Tại non nớt mà trốn chùa xuống núi
Tưởng thế gian hiền lành ... ngốc quá đi !

Chữ nghĩa bây giờ rất ư là lạ
Viết không cần chánh tả
Thấy mà hết hồn
Nhớ hồi xưa thầy bắt quì cả buổi

Hơn chục năm, đem in ra chất cao như núi
Giờ mới lò vò sửa tới, edit lui
Vì sợ mấy cụ Bắc năm tư (54) thấy được
Triệt con đường văn học ... uổng công toi

Bà xã lão hứa bữa nào mua cây kiếng
Mặc tình ngó gốc, ngọn làm thơ
Hy vọng thêm đề tài mới
Chứ vụ covid kiềng chân chán thấy mồ !

Em Olive hôm trước ngộ độc chết lâm sàng
Bởi đám đá xí măng không rửa kỹ
Xin lỗi Em, ráng cứu hoài cứu hủy
Hy vong hồi sinh chưa bằng cái chân nhang

Hay Em đang giữa trời đất thênh thang
Bị ép vô nơi ngộp thở
Sáng chiều nghe mùi rượu và dầu mỡ
Ánh sáng đèn thường hơn nhật quang

Lão biết mình cũng hơi cà chớn
Khi chọc đầu nầy, khi lụi nơi xa
Chữ và lão bạn bè hôm sớm
Chữ thay bao điều lão muốn nói ra

Cũng định tu hành gác kiếm
Con ma ngữ ngôn sao mạnh quá chừng
Lão bị nó hành lên vật xuống
Chắc bịnh nầy lậm tận cốt xương

Có mấy câu lạc bộ nầy hội kia rủ rê chiêu dụ
Vốn tánh ngang tàng, vô chánh phủ xưa nay
Họ giăng điều lệ, nội qui tùm lum tá lả
Ối ôi thôi ... xin xá mấy ngài

Khi nào vui làm thơ cười tủm tỉm
Lúc hứng lật ngược chữ lái chơi
Thỉnh thoảng cũng viết vài câu bí hiểm
Thả điệu vần tình tứ khơi khơi ...

Tóm lại chẳng trường phái nào tuốt luốt
Có khi còn không biết mình định viết về ...
Đợi đến khi nào hết ý
Mới ký tên và đặt tựa đề

Đời thường vốn ít tỉnh nhiều mê
Cõi thơ văn xuất hiện đầy kỳ nhân quái kiệt
Mình đứng đâu tự mình đã biết
Giữa "nhân gian" chữ nghĩa bề bề ...

Tổng hợp: NhàQuê , Lâm Nhân, Ông Đồ Quỉ, Trật Đường Rầy, THÍCH THỊ PHI ... đồng tác giả
Nov17, 2021
☆☆☆☆☆
TẢN MẠN THÁMG 11

Hồi hôm gió múa làm em rụng
Sáng lại nhìn ... sao quá tả tơi
Quãng ngắn cuộc đời luôn vội vã
Thôi thì kiếp sống vậy mà thôi

Cỏ dưới chân kia trố mắt nhìn
Thương cây ngẫm nghĩ xót thương mình
Đến từ cát bụi ... riêng thân phận
Tất cả một ngày ... bỗng lặng thinh

Một khi phong đã trơ xương xẩu
Tuyết trắng chực hờ kéo bay ngang
Từng cụm nõn nà tỉnh khôi quá
Thu Đông thay vị thật an lành

Thì hãy vui cười đưa tiễn nhau
Thường tình muôn thuở cuộc bàn giao
Đến đi gì lạ mà rầm rộ
Một chuyến đò qua có khác nào

Bồi lở hai bờ lẽ tự nhiên
Sóng xao khoan nhặc vỗ con thuyền
Cứ như dự khách nghe hòa tấu
Khúc nhạc cho lần ngộ hạnh duyên

Ờ ! Đến chốn này vốn tay không
Trung niên bạn gọi lão: Dân Giồng
Lâu lâu xuống chợ tìm dư vị
Dâu biển hiện hình giữa đám đông !

Nghe nhiều ... chuyện xuống chó lên voi
Gác trán nghĩ suy ... ngẫm sự đời
Gạn đục lắng trong, còn với mất
Mất còn, còn mất ... mất còn ... Ơi !

NhàQuê Nov 15, 2023
☆☆☆☆☆
QUYỀN BÍNH

Chưa gì quyền bính mùa Đông
Đã toan ngự tri lên vùng Thu đang
Phủi tay từng khóm lá vàng
Trở về với đất lầm than ngắn ngày
Tháng tư nhú nụ hương bay
Hợp đàn xanh mướt phủ đầy đồi cao
Hạ cùng những trận mưa rào
Làm vui khoảng ngắn bước vào mùa Thu
Trên cao từng đám mây mù
Đang chờ hóa tuyết khi Thu chưa tàn
Ngẫm đời thôi chẳng thở than
Thương sao phận lá bẽ bàng dành cho
Đã từng hơi thở thom tho
Phổi kia rụng hết co ro cây buồn
Đứng trơ chi tiết bộ xương
Giữa trời băng giá cảm thương biết chừng
Khi miền nhiệt đới, ... chân dừng
Hơn ba thập kỷ đã từng buồn vui
Xưa theo vận nước nổi trôi
Giờ đây ngẫm nghĩ cuộc đời thản nhiên
Bàn tay xếp đặt Thượng Thiên
Dễ gì có được cơ duyên lạ kỳ
Bao nhiêu Triều Đại đến đi
Có thịnh hưng có suy vi nhãn tiền
Không sao cưỡng được hạ phiên
Hành trình về phía an nhiên ... đâu tường
Xe chiều chỉ chở yêu thương
Bao nhiêu bỏ lại ... lên đường nhẹ thênh
Có khi không thể đặt tên
Lâu đài bia tượng miếu đền gần xa
Ờ kìa nhánh gãy đêm qua
Vết đau bất chợt sẽ là muôn miên

NhàQuê Nov15, 2021