THƠ VIẾT TRÊN GIƯỜNG BỊNH
Khi không khó ở trong người
Cứu thương nhập viện nằm chơi ít ngày
Năm nầy cứ bịnh cầm rai
Hình như chút nãn viếng hoài nhà thương
Tuổi già nghĩ thật chán chường
Cũng nhờ thơ phú văn chương đỡ buồn
Đã qua tám mấy quãng đường
Đỗ đèo tuổi tác yên cương xướt trầy !
Chừng khi cỡi hạc đu mây
Thân phàm nhẹ hễu do gầy hơn xưa
Qua bao sống thiếu chết thừa
Chờ khi hóa kiếp theo mưa du hành
Trải quá khổ ải thăng trầm
Bài học tôi luyện tâm thân vững vàng
Niềm vui thượng thọ ân ban
Ta đi đoạn cuối giữa ngàn thân thương
Ơn Em cùng suốt khoảng đường
Chưa hề than khó, tào khương vẹn toàn
Cám ơn cháu, cám ơn con
Luôn mang tin tốt, thăm, thường vấn an.
Cám ơn Quen Biết vô vàn
Nhắn tin cầu chúc khang an mọi bề
Nửa đời ly xứ xa quê
Trong thâm sâu vẫn nhớ về thuở nao ..
Như bao khi tuổi càng cao
Nhớ ra mới đó, đã vào lãng quên
Nhưng ơn khắc đậm giúp nên:
Đời nầy chìm nổi ... an yên ... lẽ thường
Tạ ơn ngôn ngữ văn chương
Thăng hoa cuộc sống ... biết thương muôn loài
Hành trình nhân loại ngắn dài
Thượng Thiên sắp đặt an bài từ khi ...
Hiểu sao hết lẽ huyền vi
Ta phần rất nhỏ li ti vận hành
Từ vô minh ... trở vô minh
Sẽ thong dong hướng nơi mình trước kia !
TẠ ƠN CŨ, MỚI: HAI QUÊ
CHO TA HOÀN TẤT MỌI BỀ ... TRÊN GIAO !!!
LÃO TRẦN NOV 09, 2025
