CHÚC NĂM MỚI MỌI ĐIỀU AN VUI
.☆☆☆☆☆
TRUYỆN THƠ CỦA TRÚC GIANG
(Viết theo hướng ĐƯỜNG LUẬT LIÊN HOÀN)

TƯỢNG ĐÁ KIÊN TRINH

Đồng Đăng có Phố Kỳ Lừa
Có nàng Tô Thị có chùa Tam Thanh
1-Mẹ goá con côi
Vò võ xuân qua sống mõi mòn
Mò cua bắt ốc dưỡng nuôi con
Tô Văn sấp sỉ mười năm chẳn
Tô Thị vừa lên tám tuổi tròn
Bình lặng đời qua trong túng khó
Nhẹ nhàng an phận giữa lo toan
Cửa nhà vang tiếng cười con trẻ
Lòng mẹ dịu hòa bớt héo hon
Bạch Nga (Trúc Giang)
2-Trò chơi trẻ thơ
Héo hon thân mẹ chẳng màng chi
Lo nỗi con thơ mệnh hệ gì
Đùa nghịch vô tình anh ném đá
Vui chơi thoả thích bé quên nguy
Trời xui một phút gây thương tích
Người hận ngàn đời để dạ ghi
Lênh láng giữa đầu dòng máu thẩm
Tô Văn sợ quá bỏ em đi
BN
3-Bỏ trốn
Đi mãi đường dài chẳng định phương
May sao Tô thị được người thương
Thuốc thang băng bó cầm ngay máu
Nguy hiểm qua đi thoát nạn ương
Chưa kịp vui mừng con gái khỏe
Lại thêm lo lắng đứa trai cưng
Khắp nơi tìm kiếm nào đâu thấy
Biền biệt tăm hơi?khổ khó lường
BN
4-Tình mẫu tử
Lường được làm sao những rũi may
Trông con mòn mõi hết đêm ngày
Đau thương lòng mẹ thêm tan nát
Vất vả thân con chịu đắng cay
Chồng chất muộân phiền theo nỗi nhớ
Lụn tàn hơi sức đành xuôi tay
Thiêng liêng mẫu tử tình thâm đó
Mãi mãi ngàn đời cao quý thay
BN
5-Cuộc sống mới
Thay đổi từ nay cuộc sống nầy
Bơ vơ thân thích chẳng còn ai
Làm chân sai vặt trong hàng quán
Kiếm bữa cơm no tạm tháng ngày
Xứ Lạng bôn ba theo bước chủ
Trấn Kinh còn lại nỗi quan hoài
Siêng năng chu tất bao nhiêu việc
Dành dụm công lao đợi một mai?
BN
6-Tự lập
Mai sáng bừng lên ý tự cường
Nết na ,xinh đẹp lắm người thương
Một mình mở quán làm nem bán
Đông khách nghe danh đến thưởng tường
Nức tiếng thơm ngon ai cũng thích
Khéo câu chiều chuộng ý càng vương
Hàng Cưa từ đó thêm hưng thịnh
Ai nghĩ tương lai lại bất thường
BN
7-Tuổi xuân
Thường khi mai mối khó siêu lòng
Tuổi đã đôi mươi mộng trắng trong
Đây đó tiếng đồn trang thục nữ
Gần xa hương toả đóa xuân hồng
Bao người đã gặp tình vương vấn
Lắm kẻ mơ thầm chuyện thủy chung
Duyên nợ ba sinh rồi cũng đến
Mà sao hạnh phúc chẳng xuôi dòng
BN
8- Se duyên
Dòng đời đưa đẩy khéo trêu ngươi
Kẻ ở chân mây người cuối trời
Xứ Lạng hồng nhan tình thắm đượm
Cao Bằng viễn khách ý chơi vơi
Keo sơn gắn bó đôi lòng lại
Tơ tóc se bền vạn kiếp trôi
Năm tháng êm đềm xây tổ ấm
Ân tình kết trái mãi xanh tươi
BN

9-Vết sẹo ngày thơ
Xanh tươi một cõi thật bình yên
Ngày tháng không vương chút muộn phiền
Ẵm đứa con thơ ngồi tựa cửa
Nhìn người tóc xoã gội bên hiên
Đang vui kể chuyện đời sau trước
Chợt thấy bên đầu vết sẹo nghiêng
Ướm hỏi nguồn cơn sao đến nỗi
Mới hay cớ sự lẫn căn duyên
Bạch Nga
10-Nổi đau thầm lặng
Duyên kiếp sao đành lắm nghiệt oan
Nghe xong lòng quá đỗi bàng hoàng
Niềm đau quá khứ còn vương vất
Hoàn cảnh ngày nay lại bẽ bàng
Em gái hồn nhiên nào nghĩ ngợi
Anh trai tê tái nén lòng than
Ngày đêm tìm cách đi biền biệt
Mong sẽ quên dần chuyện trái ngang
BN
11-Hồi tưởng
Trái ngang phận bạc mãi vương đeo
Nay đó mai đây tựa cánh bèo
Từ buổi thơ ngây đà lận đận
Đến ngày khôn lớn vẫn gieo neo
Thay tên những tưởng thay đời mới
Đổi họ thầm mong đổi kiếp nghèo
Nối nghiệp cha nuôi, tần tảo sống
Ai ngờ dĩ vãng cứ hoài theo
BN
12-Lương tâm
Theo suốt cuộc đời, thật khó yên
Trốn làm sao được nợ oan khiên
Phải đâu ý loạn do người muốn
Chỉ trách tình sai bỡi nghiệp tiền
Xa xót nhìn em lòng quặn thắt
Đớn đau mờ trí dạ sầu miên
Nghĩ suy chẳng biết đâu đường thoát
Một chuyến đi xa khép nỗi niềm
BN
13-Đầu quân
Niềm riêng ấp ủ đợi thời cơ
Gặp lúc non sông có việc chờ
Lẳng lặng đầu quân đăng lính thú
Âm thầm khăn gói biệt người mơ
Dặn dò chu đáo nuôi con trẻ
Khuyên bảo định lường chuyện tóc tơ
Không hẹn ngày mai rồi trở lại
Hỡi ơi, cay đắng mấy ai ngờ?
BN
14-Bàng hoàng
Ai ngờ yên ấm sống bên nhau
Bỗng chốc chia lìa tim thắt đau
Tô thị khóc xa tình liễu trúc
Tô văn chua xót nghĩa trầu cau
Quyết lòng đoạn tuyệt,tìm phương thoát
Cam dạ lỗi nguyền chịu tiếng phao
Hy vọng ngày qua tình sẽ nhạt
Trăm năm không để hận về sau
BN
15- Nỗi lòng người vợ
Sau lúc tiễn đưa tắt lịm lòng
Tim sầu tê tái nỗi chờ mong
Quán buồn lạnh lẽo thưa hàng khách
Nhà trống quạnh hiu thiếu bóng chồng
Ngày bế bồng con lên tháp nguyện
Đêm cầu khẩn phật đến chùa trông
Ba năm rồi lại ba năm nữa
Người vẫn chưa về, tin vắng không
BN
16- Đợi chờ
Không biết người đi quyết đoạn tình
Vẫn nuôi hy vọng để tồn sinh
Thầm mơ lúc cảnh nhà sum họp
Ước nguyện mai non nước thái bình
Khắc khoãi ngày đêm mòn vóc liễu
Đợi chờ năm tháng cạn niềm tin
Cánh chim đã vút trong trời rộng
Dấu vết mịt mờ khói lữa binh
BN
17- Vẹn thủy chung
Binh biến xây thêm vạn nổi sầu
Tin chồng biền biệt đã từ lâu
Ướm lời nhiều kẻ mơ tơ tóc
Nguyện ý riêng nàng quyết đợi nhau
Không quản nhọc nhằn thân cô lẻ
Chỉ lo giữ vẹn nghĩa tình sâu
Chối từ tất cả bao người đến
Thủ tiết đợi chàng chí chẳng nao
BN
18- Bị ép duyên
Chẳng nao lòng sợ thế cường hào
Thương trẻ còn thơ biết tính sao?
Tìm cớ lần hồi mong phép lạ
Nghĩ mưu trì hoãn khấn trời cao
Ngày qua cuộc sống luôn căng thẳng
Đêm đến tâm tư luống nghẹn ngào
Thầm nhũ mai kia chồng trở lại
Tai ương khổ nạn sẽ trôi mau
BN
19- Tuyệt vọng
Mau quá , rồi nay đến hạn kỳ
Hết phương giải thoát ,lệ ai bi
Hồn đau trống vắng không nơi tựa
Tim nát rã rời chẳng thiết chi
Ở lại thân đơn đâu tránh được
Ra đi phận mỏng có yên gì
Ôm con thất thểu lên chùa khấn
Có khổ nào hơn khổ biệt ly
BN
20- Tượng đá kiên trinh
Biệt ly máu lệ cạn khô rồi
Tô Thị ôm con đứng giữa trời
Gió thét mưa gào trôi mộng thắm
Mây giăng chớp giật vỡ tim côi
Bao nhiêu thương nhớ đông thành đá
Đằng đẳng đợi chờ hóa thạch vôi
Một khối tình chung lưu vạn thuở
Ngàn sau nhắc lại vẫn bồi hồi
Bạch Nga (Trúc Giang)
¥¥¥¥¥¥¥¥¥¥
TẢN MẠN ...
Chân cây lá đã giã từ
Đi qua phía rã nát nhừ muôn miên
Trở về với đất cội nguyên
Chu kỳ ngắn ngủi cơ duyên an bài
Cuộc cờ hiệp cuối dẳng dai
Những con chốt thí còn vài chờ phiên
Phẳi chăng đến lúc con thuyền
Tròng trành trước phút đắm chìm là đây
Còn bao nhiêu nữa ngày gầy
Thực đơn thôi hãy ... đừng bày vẽ thêm
Chồn chân tuấn mã tháo yên
Cỡi vòng lục lạc ... rong miền đồi cao
Gió lùa lá chạm vào nhau
Trong cơn hoảng hốt nỗi đau cuối cùng
Thôi Thu rằng cứ ung dung
Hạ phiên quyền bính để Đông ngang tàng
Nơi nầy mỗi một mùa sang
Mỗi nguồn cảm xúc dâng tràn thành thơ
Mười mấy năm nhập cuộc cờ
Cám Ơn ... Vậy Đó ... đâu ngờ như nay
NhàQuê Nov25, 2020
Vv
vvvvvv
Đi lò vò, gặp thơ mình mà tưởng đâu đâu !! Té ra mình làm thơ cũng bộn nên quên !! Khà, Khà, Khà
NhàQuê Tự Vịn
Mụ Bà nắn vội ... thế nên lùn
Được cái càng nhìn thấy muốn hun
Trán rộng vuông vuông ... hơi lé lé
Da non bóng bóng chẳng dùn dùn
Về già trí lực còn minh mẫn
Lúc trẻ nguồn năng khó cạn cùn
Sách nói kỳ nhân thì dị tướng
Ngay như thất thập tóc đen mun
NhàQuê Dec 22, 2016
Pài Ọa: Tự Vịn
(Tiếp Theo)
Hồi xưa trận mạc cũng nhờ lùn
Đạn vãi qua đầu chớ chẳng hun
Bởi vậy tay chân còn cứng cáp
Cho nên mặt mũi chửa nhăn dùn
Thường khi chú giáo cùng phấn vụn
Lắm lúc nông dân với cuốc cùn
Phận cỏ khiêm nhường trong gió bão
Sao bằng cẩm trắc hoặc lim mun
NhàQuê Dec 22, 2016
Bài Sướng: Mời Nghinh Chiến
(Xuất Chiêu)
Chỉ ngại treo băng miễn chiến bài
Còn như địch nổi cứ cầm rai
Hưng gia nán đợi mài nghiên đã
Liệt lão nôn chờ múa bút ngay
Áo cột ngang lưng hầu giữ vạt
Quần vo quá gối khỏi sờn lai
Nguồn văn giải phóng tràn trên giấy
Quý chỗ giao tình hiếm lắm thay
NhàQuê Feb 01, 2017
Bài Quạ: Không … Ngạiii Đâu á…
Mới Xuất vài chiêu được mấy bài
Làm gì nôn nóng… cứ rai rai
Chờ khi cảm hứng tràn dâng đến
Lập tức thần hồn… bay bổng ngay
Thỏa sức bơi thuyền qua Suối mộng
Tha hồ sánh bước dạo Bồng lai
Đừng vì cố… địch thành xơ xác
Hết cả tinh anh… tiếc quá thay
Trúc Giang01.02.17
Keep Away - Do Not Enter
Quá nửa đêm nay bão tấn công
Lo chi .... lão đã học bùa gồng
Mươi "inch" có đáng là bao tá
Chục "gút" xem thường nhẹ mải lông
Gió mạnh coi như tay phách lối
Tuyết to ví thể bọn lên đồng
Chắc ăn lấy bảng ta biên chữ
Do Not Enter ... chỗ của ông
NhàQuê Feb 08, 2017
Trường Thiên ÁC TẾU KHÚC
(19-09-2016)
------>
Lạ Đời
Sáng nay lão mới cầu thầy
Lễ trình đủ cả ...thầy rầy quá tay
Hỏi rằng từ hỗm tới nay
Sách thì không đọc lại bày nọ kia
Đầu trên xóm dưới "TÁM" lia
Nổ tung trái đất nổ lìa tương lai
Nghe thầy nói vậy khoanh tay
Tại mấy trò cũ chúng hay vui đùa
Chứ nào có phải ăn thua
Thầy trò vẫn giữ lễ xưa nay rồi
Chỉ là bức xúc sự đời
Xả stress bằng chuyện trên trời có mây
Trời nào mà chẳng có mây
Chỉ khác góc độ bên nầy bên kia
Còn việc lạ lắm nữa kìa
Súng đạn lại giỡn đem lia vô đầu
Tiền mua chứ phải cho đâu
Thuế trên thuế dưới thuế cầu thuế xe
Cái Đầu nói thiệt mà nghe
Là quan trọng lắm .... hũ ghè gì đâu
Chỉ nhiêu suy nghĩ phát rầu
Nón nhựa bảo hiểm làm sao an toàn
Phải chi đế quốc nó còn
Đặt mua nón thép tròn tròn có quai
Trong phòng hay đi ra ngoài
Đội ... còn quan sát những ai lại gần
Dù là quen ít hay thân
Càng phải cảnh giác mười lần nhiều hơn
Đầu so mình mẩy tay chơn
Là chỗ thường gọi trí khôn con người
Vậy mà nẽ đạn khơi khơi
Toàn là ưu tú tuyệt vời
Tiên phong giai cấp chớ chơi đâu nào
Thấy hôn biết thấp biết cao
Quà nhiều cho sếp ...miễn sao có phần
4-3 và 1 giảm dần
Y như tỷ lệ mấy lần trước đây
Dạ xin trình tiếp cùng thầy
Rừng giờ gỗ quí chẳng cây nào còn
Kiểm lâm lại tuyển đông hơn
Nghề nào bằng "Nhất Phá Sơn Lâm" nà
"Hà Bá Đâm" chẳng kịp la
Chỉ cần giao Formosa hoàn thành
Rừng xanh xưa biển cũng xanh
Rừng phá trụi lũi .... biển đành chết theo
Ngày xưa lội suối trèo đèo
Chết rừng chết rú chèo queo lưng đồi
Chết ngàn chết vạn khắp nơi
Bây giờ lẽ tẽ giỡn chơi vậy mà
Bình tâm suy kỹ .... nghiệm ra
Hình như đất chuyển ới bà con ơi
Của tiền nên gởi nhiều nơi
Phòng khi địa chấn .... chuyện đời biết đâu
Nhớ nhanh chân .... nhớ chuồn mau
"Dĩ Đào Vi Thượng" là câu nằm lòng
Lỡ khai tôn giáo là KHÔNG
Thành ra chẳng biết khấn ông gì gì
Bày cho nghe cũng hơi kỳ
Linh thiêng giờ chỉ cái .... chi .... con .... nầy
Kiểm lâm mà bắn quá hay
Bóp cò chẳng có run tay chút nào
Chắc là súng loại cấp cao
8 viên đủ 8 ghim vào đúng nơi
Giật co một chút xong rồi
Buông tay tất cả sự đời giựt tranh
Huân chương ... Thiện xạ đã dành
Để "cơ cấu" mới Diêm Đình dưới kia
Bấy lâu của đoạt của chia
Nhớ hoàn công quỹ ... râu ria kể vào
Phán quan kiểm đúng trước sau
Diêm Vương hạ lịnh mau mau chôn liền
Để lâu giòi bọ kên kên
Bò ra nhung nhúc .... bay lềnh ngoài sân
Được mang theo đúng "khẩu phần"
Bốn, Ba, và một đạn đồng đã ăn
Nói thì mang tiếng bất nhân
Ngẫm về quá khứ bao ngần đau thương
Gieo tai giáng họa biết dường
Sao đem bá đạo .... cùng đường rồi sao
Rừng vàng biển bạc thuở nào
Đã đem cống nạp cho Tàu A Man
Hãy đem hỏi khắp nhân gian
Đáng đem lưu xú đến ngàn đời sau
Nhìn quanh quẩn khắp năm châu
Nhìn qua lân cận xứ Lào xứ Miên
Gác tay lên trán ngẫm nghiền
Tựu trung từ chỗ chức quyền chớ chi
Bốn mươi năm có ít gì
Loay quay tôi tớ giao nầy bán kia
Bầy đàn xâu xé phần chia
8 viên cảnh báo ..... sâu xia côn trùng
Trăm phần ít kiết nhiều hung
Làm trò cười .... chuyện ngoài trùng khơi xa
Vài ba hỏa tiển vác ra
Vài ba phế thải của Nga cũ xì
Hỏi ra đang tính làm gì
Thì là chia lửa một khi CHA cần
Nửa chỉa tàu Mỹ nào gần
Nửa kia hướng thẳng về sân nhà minh
Trị kẻ chống Tập Cẩm Bình
" Vàng Khè 4 Tốt" Bắc Kinh dạy bày
Ràng ràng hai chiếc máy bay
Nổ tung ... rớt chủm ... ít ai sống còn
La làng .... chừng kịp hoàn hồn
Im re nín thít ... Chúng Con lỡ lầm
Lại lần Bắc Thuộc ngàn năm
Việt Nam mất dấu ... lầm than bắt đầu
Tếu Vui Tếu Ác còn dài ......