Đọc lại Tập Thơ LỤC BÁT CHO ANH
Lời Sáng Cho Anh
Bởi lòng trải kín hoa mơ
Để anh về ngự tình thơ dạt dào
Khoe anh cả giấc chiêm bao
Ngờ đâu biển nộ mưa gào tái tê
Đêm sâu tưởng lạc đường về
Ai ngờ còn thắp trăng thề đợi nhau
Hoa mơ vườn vẫn thắm màu
Lửa hờn sao xém được vào chân như
Trong hung dữ... có hiền từ
Trong lòng ta sáng thực hư tỏ tường
Ai làm lạc nghĩa yêu thương
Tội tình gánh chịu... khó lường trọng khinh
TG10.1.11
Miền Anh
Miền Anh cửa đóng then cài
Nắng không thể lọt ngày dài âm u
Ngọt ngào chi mấy lời ru
Cũng tan theo gió đến mù khơi xa
Hỏi anh chút xíu nầy nha
Mấy hôm ... muội muội thổi qua Vườn tình
Kho tàng cổ tích lung linh
Mất còn hay có thay hình chi không
Cái mình đã khắc trong lòng
Còn nguyên yêu dấu ngọt nồng như xưa
Miền Anh sớm nắng chiều mưa
Trời đang mát dịu hoa vừa hé duyên
Đã gần lắm cảnh thần tiên
Sao không hưởng...phước lại phiền nhân gian
Thôi thì em cất nồng nàn
Cho Anh say lại vô vàn ý thơ
Thôi thì miền ấy em chờ
Còn Anh nhớ đến ... đúng giờ nhé Anh....
TG12.01.11
Từ Anh...
Từ Anh ... hoạn lộ bon bon
Lời thơ ru ấm không còn như xưa
Trong hồng nắng có mưa thưa
Cái gì phơn phớt... gió lùa đi đâu
Vườn mơ qua mấy nhịp cầu
Cỏ cây mòn mỏi chờ lâu ngủ vùi
Từ Anh... xuống Phố đông vui
Tri âm hợp xướng tiếng cười ngân vang
Bỏ con suối nhỏ bàng hoàng
Lời trong thành tiếng thở than đục buồn
Bạn cùng... chỉ bóng trăng suông
Có hôm lạnh thấu canh trường ai hay
Nói quên... mà nhớ dâng đầy
Nói không yêu nữa ... bùa nầy không thiêng
Muốn đi về phía bình yên
Mà chân sao cứ ngược miền ai bi
Muốn phơn phớt gió thầm thì
Điệu vần rớt xuống như khi... Sáng Ngày...
TG22.01.11
Khi có Anh
Từ anh nhẹ bước bên đời
Trong em dường đã xa trôi muộn phiền
Ít nhiều cảm thấy bình yên
Những đêm quạnh quẽ triền miên ngắn dần
Yêu anh dậy nỗi bâng khuâng
Tim buồn tưởng đã muôn phần héo khô
Diệu huyền như giọt Cam lồ
Tưới lên đất cỗi bỗng nhô nụ hồng
Xoá đi chuyện cũ tan lòng
Để hồn tươi mới ươm nồng tình ta
Chỉ cho hương thắm toả xa
Ngăn điều ưu lụy bỏ qua bất thường
Một trời đằm thắm yêu thương
Dành cho anh hết dẫu đường cách ngăn
Cảnh đời muôn vạn khó khăn
Vẫn về giữa mộng đêm trăng vai kề
Anh khơi chi những não nề
Em đem vùi kín bên lề trái ngang
Bây giờ trồng nhánh dịu dàng
Trái tin yêu trỗ ...muộn màng duyên thơ.
TG2007 (VT)
Thu Trở Giấc
Mùa đang trở giấc sang thu
Ờ ơiii... cất lại lời ru thêm muồi
Điệu nào ai oán không vui
Cung nào sướt mướt thì vùi thật sâu
Để vàng sân lá nhiệm mầu
Để trên từng phiến có câu tự tình
Mùa đang se sắc trở mình
Chiều đi nhè nhẹ trăng rình ngoài hiên
Nghe hơi lá thở thật hiền
Lả người theo gió tới miền cát xa
Rong chơi chán lại về nhà
Để hồn thơ vướng đường qua trải vàng
Ờ ơiii... thu chín nồng nàn
Cùng em gối mộng dịu dàng thơ say
Cùng em khép kín vòng tay
Khép trần gian lại mình bay dịu vời
Đêm trăng sáng thả thuyền trôi
Cùng chia chén rượu... giao bôi diệu kỳ
TG07.9.10
Vàng Thu
Em không chỉ thích... mà yêu
Thu vàng nửa mộng nửa nhiều phôi pha
Nửa hoang dã nửa kiêu sa
Nửa gần với đất nửa hòa khói bay
Em không chỉ ngấm... mà say
Cúc hoa chỉ nở Mùa nầy mới xinh
Mới thơm men chín rượu tình
Mới vừa trộn lẩn bòng hình trăng thơ
Em không những thức mà... mơ
Lại còn gỡ cả lưới tơ buộc nhầm
Cãi cho Nguyệt Lão ... cà lăm
Gật đầu hứa đại... sắc cầm se... duyên
Cột liền Sỏi với Suối... tiên
Thả trăng bầu bạn hiu nhiên thanh nhàn
Vàng thu thổi lá bay sang
Hồn thơ cỡi gió nhẹ nhàng biết bao...
Em yêu Mùa của sắc màu
Anh còn hỏi khó... làm sao trả lời
TG6.9.10
XA… NHỚ… VÀ MONG
Đếm từng khoảnh khắc trôi qua
Suối đi từ nỗi thiết tha đợi chờ
Vòng sang thăm những giấc mơ
Thì thầm gởi lại bài thơ hẹn thề
Rong chơi nhớ chóng quay về
Đừng lăn lóc quá tình quê hững hờ
Một mình Suối chảy bơ vơ
Tìm không thấy Sỏi ngẩn ngơ cả hồn
Bình minh chẳng khác hoàng hôn
Chim ca tưởng tiếng chiêu hồn thoát bay
Lá rừng rơi ngỡ bàn tay
Nhẹ nhàng âu yếm choàng vai sưởi lòng
Hai đầu nối khoảng mênh mông
Dường như nước chảy một dòng rất chung
Quyện về tới chỗ khôn cùng
Đọng thành biển nhớ lạ lùng quắt quay
Nhớ đêm trăng thắp tình say
Nhớ hương hoa dịu ướp ngày hồng thêm
Nụ hôn nhớ quá môi mềm
Giữa bao la nhớ Sỏi chìm ở đâu….
TG 2009
MƠ XƯA… CÒN ĐỌNG BÂY GIỜ
Mực lem vở cũ chưa phai
Nửa đời lật lại ngắm hoài tưởng mơ
Thầy phê chữ đỏ trong giờ
Bài không nghe giảng… thẫn thờ cõi thơ
Sân trường hoa nắng trải tơ
Phượng rưng cánh lửa ngẩn ngơ cả hồn
Tiếng chuông vừa mới đổ dồn
Bướm tung quyện tiếng cười giòn ngát trong
Một con bay vướng cạnh lòng
Để chân in dấu sen hồng lên tim
Đậu rồi chẳng chịu nằm im
Để ta xuôi ngược đi tìm tháng năm
Mười lăm mười bảy xa xăm
Bây giờ tóc đã hoa râm còn gì
Mực lem hết quãng xuân thì
Tiếc xưa sao chẳng ôm ghì giấc mơ
Phải đâu hoa bướm hững hờ
Có khi cánh mộng khép chờ tay đan
Tình đưa rất đỗi dịu dàng
Mà sao… hồi ấy… lỡ làng duyên qua
TG 2009
Thủ Thỉ Với Anh ...
Kề tai em nói nầy nghe
Chỗ nào ưa giận nhớ che lại dùm
Chỉ chừa cành lá xanh um
Chỉ chừa hoa trái từng chùm ngọt thơm
Bỏ đời vướng nợ áo cơm
Áo thơ khoác nhẹ rồi ôm mộng vào
Bây giờ Anh thấy ra sao
Có vơi đi hết oằn đau kiếp người
Thiên thu muốn giữ nụ cười
Đừng chen nghi kỵ vào nơi yên bình
Yêu mà thiếu mất niềm tin
Mãi điều vướng mắc sao mình nói Yêu
Cõi riêng không có xế chiều
Tim em nắng ấm gió hiu ru tình
Anh là tiếng hát bình minh
Rót êm ngày mới nhắn tình gởi trao
Xoá vùng cách trở xanh xao
Từ trong sâu thẳm gần nhau... rất gần
Không gì lo lắng băn khoăn
Trăm ngàn lý lẽ tưởng rằng ảo thôi
Dấu yêu ngày tháng đơm chồi
Nắng vừa sương mát mấy hồi trỗ hoa
Hương thơm toả giữa đêm ngà
Sáng ngày lại phả thiết tha thật nhiều...
TG20.02.10
Vui Nào ...
Vui nào...
Sỏi cứ rong chơi
Đừng quanh quẩn mãi những nơi sủng buồn
Ngại gì vượt chẳng qua truông
Mưa xuân tưới đất cây vươn rộng tàng
Rồi hoa đượm thắm hương loang
Sớm mai nắng thức lại sang thì thầm
Vui nào...
dẫu chẳng trăm năm
Cũng dường cạn chén trăng rằm giao bôi
Cũng đi cùng một đoạn đời
Cũng về ngự một khoảng trời rất riêng
Đâu còn rũ giấc cô miên
Đêm thanh sâu lắng diệu huyền mộng say
Vui nào...
thơ phả hồn bay
Xác không nếu có lỡ vay thì hoàn
Tiếc gì buông tiếng thở than
Cứ rong chơi cứ nồng nàn đến khi...
Bước vào tận cõi vô vi
Nhẹ thênh
đáp xuống
cười khì
thoát thai...
TG16.01.10
Bạch Nga Phạm
Sáng đọc tiếp Tập Thơ LỤC BÁT CHO ANH của TG
( Trong PHỤ NỮ VIỆT)...
Ừ Thì ...
Ừ thì cứ lẫy hờn đi
Nắng em đủ ấm chẳng khi cần bù
Ừ thì sớm tối… lu bu
Nhưng sao văng vẳng lời ru chớm phiền
Ừ thì … ai dám mơ… tiên
Theo dòng chìm giữa cô miên từ hồi
Ừ thì… buồn nấu sầu xôi
Gói vào tâm khảm đêm … ngồi dệt thơ
Ừ thì…cõi vắng thầm mơ
Lại về ngâm suối thả chơ vơ buồn
Ừ thì … trôi tít muôn phương
Giữ vàng thu chín… mùa đương mộng chờ
TG 09.11.11
Nha ....
Nịnh vừa… nghe cũng êm tai
Nếu như ghẹo Nhỏ thì… cay cú à
Vườn khô từ bước Anh qua
Từ tay Anh tưới lá hoa sum cành
Luận công khó nhọc nhường Anh
Nhỏ không tốn sức mà thành… chủ nhân
Suốt ngày hương thoảng bâng khuâng
Đêm thanh Sao hội hóa thân yến vầy
Sỏi men bờ cát sang đây
Có khi trời sáng còn say quên về
Cảnh đâu bằng cảnh miền quê
Nỉ non trúc rót tỉ tê suối đàn
Nịnh vừa… cho đủ tình chan
Nếu như giả bộ thì… gan cùng mình
Bụt hiền còn chẳng làm thinh
Huống chi là Nhỏ thần kinh… bất thường
Cám Ơn ngày tháng yêu thương
Đêm ơi đừng rớt mù sương vướng lòng
TG 18.11.11
Vẫn Là...
Vẫn là hoa thắm hương say
Vẫn là nắng ấm sớm mai rạng hồng
Vẫn là yêu dấu ngập lòng
Là Anh ngự giữa mênh mông đời nầy
Là từ em tựa bờ vai
Đêm sao lấp lánh trần ai biết cười
Thì thầm… mười tám đôi mươi
Anh còn giữ đó mà… lười không chăm
Mấy hôm trời đất tối sầm
Làm em cứ ngỡ tay cầm buông lơi
Nghĩ hoài không hiểu Ờ ơiiii…
TG 14.12.11
Dỗ
Tưởng anh … khăn gói lên đường
Em ra bến nhớ bờ thương đứng chờ
Buồm căng rách nửa trời mơ
Gió quào rát cả vầng thơ em đề
Chiều phong trăng gọi thuyền về
Chèo khua tiếng vọng câu thề chẻ đôi
Tay buồn dỗ nhẹ bờ môi
Lời ru sương đọng… ừ thôi đừng hờn
TG 3.1.12
Vậy Là...
Vậy là Anh nghĩ chưa thông
Trần ai có được như không có gì
Để tâm hệ lụy làm chi
Phúc đâu dịu vợi nặng trì ưu tư
Như con suối nhỏ hiền từ
Tưới rừng xanh biếc còn ru nắng vàng
Vui hòa cung nhạc chiều loang
Đêm ôm trăng ngủ … bình an biết chừng
Nợ trần sao lại không dưng
Choàng tay giữ chặt đưa lưng quãy còng
Tặng Anh hai chữ CÓ – KHÔNG
Bắt đầu nghiệm kỹ … cho lòng thảnh thơi
Nha.
TG 04.1.12
Giờ nầy tỉnh mộng rồi chưa
Mau ra đón Nắng em vừa gởi sang
Quấn trong tia sáng nồng nàn
Là hơi thở ấm ôm choàng tim anh
Bình minh hương gió thơm lành
Là mùi riêng cất để dành tặng nhau
Hoa tiên cánh trổ muôn màu
Cô…Tiên hóa phép anh vào mơ tiên
Bởi đây là cõi bình yên
Bởi đây không có ưu phiền thế gian
Bởi đây lòng trải nhẹ nhàng
Em là em giữa vô vàn thương yêu
TG 20.8.12
Gìn Giữ Hương Quen
Hôm qua Nắng rất thần kỳ
Em giao hương sớm đem đi đủ đầy
Lượt về má đỏ hây hây
Thì ra in dấu ngây ngây nụ tình
Bữa nay… thôi để tự mình
Gói hương gói ý… hiện hình kề bên
Không chừng cái vận mình hên
Được vài ba nụ bồng bềnh cánh mây
TG 21.8.12
Lịch Sử Nụ Hôn
Hay như thần thoại … tương truyền
Tiên nga phạm giới giao duyên cõi trần
Ba sinh đáo lại càng thân
Dấu yêu thêm đậm nửa phần dành nhau
Ngọt ngào biết mấy tình trao
Nụ hôn.. lịch sử thuở nào còn thơm
Tinh hoa trời đất anh gom
Làm em ngộp thở choàng ôm diệu huyền
Sông trăng môi mọng đẩy thuyền
Sóng đê mê gợn Người – Tiên chết chìm
TG 30.8.12
Ờ… Há…
Sao mà Nhỏ cứ hay GỜ
Dặn lòng đừng nghĩ bâng quơ thêm buồn
Đời nầy Nhỏ có Anh thương
Và yêu Anh nữa… diệu thường quá thôi
Bàn tay đã nắm tay rồi
Dấu hôn đã khắc muôn lời ước trao
Giữ nguyên hơi ấm ngọt ngào
Với mùi thân thiết ngàn sau lại tìm
Nhỏ không .. khờ nữa lặng im
Để Anh cứ rẽ đường tim cho người
Không là tiên cảnh rong chơi
Có lạc biển đời cũng bước bên nhau
TG 17.8.12
Hôm nào vội vã quay đi
Anh quên để lại cái… mi làm bằng
Một đêm tâm trí nặng oằn
Giấc không yên giấc trở trăn trăm điều
Vần nầy phân giải hương Yêu
Điệu kia ước đoán có nhiều dây mơ
Sáng ra ướt sủng bài thơ
Tại Anh hết đó… không ngờ cũng…nghi
Nếu anh sáng sử chiều mi
Thì em đâu có…gì… gì… đúng hôn?
TG 25.9.12
Sáng đọc tiếp Tập Thơ LỤC BÁT CHO ANH của TG
( Trong PHỤ NỮ VIỆT)...
Suối cạn...Vì sao...
Tình Anh ... con nước lớn ròng
Chợt mưa chợt nắng xuống lòng em đau
Hôm qua giọt đắng anh trao
Uống rồi cảm giác nghẹn ngào xót xa
Vết roi tím vắt ngang qua
Còn rươm rướm máu trên da trong hồn
Sáng nầy thay dấu nụ hôn
Bằng câu thăm hỏi lạnh lùng ...sơ giao
Đọc xong ngân ngấn lệ trào
Hỏi lòng không biết vì sao ...thế nầy...
Tại em lời kể không hay
Bao nhiêu chuyện ngắn chuyện dài huyên thuyên
Để anh nghĩ ngợi triền miên
Khi vui thi ghẹo lúc phiền đắng cay
Vậy thôi...có lẽ từ nay
Anh không thích nữa...em thay tiếng thầm.
TG
Lại nghĩ về...
Hôm qua nhấp ngụm đường phèn
Cổ đang khô đắng bổng len vị nồng
Bao nhiêu bệnh chứng hóa không
Vườn thơ lại trỗ nhánh bông ngọt ngào
Nắng vàng xua bóng đêm chao
Trời trong xoá dấu bão lao qua hồn
Nấm mồ quá khứ vùi chôn
Bình yên về khoảnh hoàng hôn đời người
Cho dù môi mắt kém tươi
Trái tim nhịp vẫn không nguôi rộn ràng
Yêu anh tình vẫn nồng nàn
Như khi hai đứa còn đang tuổi hồng
Vắng tin mỗi bữa em trông
Tiếng im ngày một bỗng lòng không yên
Vần gieo xoắn nỗi buồn phiền
Sợi tơ căng đứt triền miên giọt thầm...
TG 01.6.08
Thơ Anh
Thơ anh nhóm lửa đêm đông
Làm tan băng giá gọi hồng nắng lên
Đường dài bớt nỗi chông chênh
Vực sâu vẫn giữ lòng bền không nao
Khi em cuộc sống đảo chao
Lần tìm về giữa ngọt ngào vườn mơ
Tiếng ru ấm áp vô bờ
Lời ru tựa sợi dây tơ buộc ràng
Góc trời xa… nhớ mênh mang
Tin yêu vời vợi gởi ngàn mây chan
Bóng chiều râm mát dịu dàng
Giữa dòng xuôi ngược giương tàng tỏa che
Em thường khuya… lắng hồn nghe
Hương theo gió nhẹ bên hè thoảng qua
Chở ân tình… chở thiết tha
Sang đây đắp mộng… phong ba ngăn ngoài…
TG 03.6.08
Ước gì...mãi ..xuân
Sớm mai còn đọng tinh sương
Lung linh nắng chiếu đẹp dường cảnh tiên
Trong lòng cảm thấy bình yên
Ghé môi hôn nhẹ lên miền dấu yêu
Đoá tương tư tím mỹ miều
Hé cười rạng rỡ làm xiêu hồn người
Mây xanh vén một góc trời
Có Anh đứng ngắm mắt ngời niềm thương
Cỏ đùa lá hát du dương
Gió đong đưa nhịp duyên hương hữu tình
Giang tay giữ chặc bình minh
Để xuân ở lại ...để mình mãi... xuân
TG 4.6.08
Hạt Cát
Dấu mình góc nhỏ vườn em
Sáng nào cũng lén nhìn xem hoa cười
Ngất say vì nét môi tươi
Lăn tròn Hạt Cát vờn rơi má hồng
Thật là ...dễ ghét ghê không
Cát bay sao lại ...bềnh bồng thế kia
Đầu cành con bướm ghen kìa
Dưới chân ngọn cỏ lắc lia điệu hờn
Thì ra...Hạt Cát biết ..hôn
Đã rình từ thuở vườn còn hoang sơ
Chờ ngày hé cánh hoa mơ
Hoá thành lãng tử đề thơ ghẹo Người ...
TG 05.6.08
Hờn...
Vùng vằng ngọn gió đi qua
Cát không nhúc nhích...
ồ... ra
...là hờn
Lâu lâu G. bỗng lên cơn
Để trăng khuya lạnh buồn hơn xuân tàn
Cửa nhà tơ nhện giăng màn
Vắng người chăm chút cỏ lan vào thềm
Đừng nha...
đó khoảng trời êm
Giữa trần bi lụy biết tìm nữa đâu...
Cát nằm thao thức canh thâu
Vầng thơ gượng gạo
nát nhầu điệu ru...
Đêm càng sâu thẳm âm u
Sương dần rớt lạnh sao lu
trăng mờ...
Cựa mình đau giấc đang mơ
Thẩn thờ lẩn lộn đôi bờ thực hư
Hờn ghen vỡ trái ưu tư
Chắc vườn mai sáng mưa mù giăng giăng...
TG 06.6.08
Chiêm Bao
Đêm qua đom đóm lạc đàn
Chui qua bờ trúc bay sang nhà mình
Hỏi hoài sao cứ làm thinh
Lấp la lấp lánh...
thình lình
...hóa thân
Nhìn ra...
một thoáng tần ngần
Nửa làn khói nhạt
...nửa phần là mây
Mừng vui khẽ rộng vòng tay
Chợt buồn hụt hẫng...
khói mây tan nhòa
Canh tàn thấm lạnh...
nằm co
Tưởng đâu mộng đẹp tròn vo ân tình
Ai ngờ thề nguyện không linh
Đóm hồng vụt tắt...
bóng mình
... vỡ theo
TG 07.6.08
Ngông...
Ngày đi mình tự khóc mình
Tiếng nghe da diết...
trước
lung linh đèn
Em nhìn quan mộ mi hoen
Thấy quanh đời chỉ tối đen một màu
Qua ngân ngấn lệ dâng trào
Hiện ra kiếp trước ta trao ước thề
Bàn tay vẫy goị em về
Mong manh khoảnh khắc lại kề bên nhau
Ừ...
em lại hóa vì sao
Anh vầng nguyệt sáng thuở nào chung soi
Trần gian tìm gặp nhau rồi
Nắm tay mình lại về nơi Nhược Bồng
Bắt đầu ngày tháng thong dong
Bình minh chim hót suối trong rãi đàn
Gối tay nệm cỏ mơ màng
Nằm ôn kỷ niệm ...địa đàng trăm năm..
TG 08.6.08
Ngày không có...Nắng
Sáng nay vắng ánh dương hồng
Âm u mây kéo bão giông đầy trời
Cỏ buồn thốt chẳng nên lời
Hoa tuôn nước mắt...
đâu rồi xuân tươi
Mặt trời hí hửng rong chơi
Lênh đênh biển rộng ...
vòng nơi thiên bồng
Bỏ quên hạ giới mênh mông
Ngày không có nắng...
chìm trong đêm dài
Lại còn lần lửa hẹn...
...mai
Biết đâu vui bước lại say cung Hằng
Phàm nhân tục thế sao bằng
Tiên nga Ngọc nữ tuyết băng mỹ miều
Lần nầy lạc giữa đường chiều
Đêm dần phủ bóng ...
chắc... nhỉêu khê tìm
Gần sang tới bến...
thuyền chìm
Cứ long đong mãi chờ thêm cực lòng...
TG 09.6.08
Giận...
Sáng nay vứt gánh tơ tình
Lên chùa gõ mõ tụng kinh ...đỡ buồn
Mà sao Hạt Cát giữ vườn
Lần ra dấu vết....
chạy bươn đi tìm
Cả ngày vắng chủ ...
vườn im
Mưa bay lất phất...càng thêm lạnh lùng
Chỗ nầy nước đã mạch cùn
Nơi kia đất sỏi...
cây không tươi mầm
Biết rồi...
tại chủ lười chăm
Tối ngày để Cát âm thầm vén vun
Nhọc nhằn nên mới ...
nổi...hung
Lỡ tay làm gãy nhánh hồng ban mai
Hối rồi ...
lặn lội đường dài
Lên chùa đứng trước Phật đài...tội xưng
Nghe ra ...
ồ...ngộ quá chừng
Rằng không phải lỗi...
mà xưng ...
ngọt ngào
TG 10.6.08
Ngớ Ngẩn...
Ai làm rụng xuống vần thơ
Nửa phong kín...
nửa ...hé chờ trăm năm
Nửa tầng tiên cảnh xa xăm
Nửa gần hạ giới... gọi thầm dấu yêu
Ai làm phách lạc hồn xiêu
Thở không dám thở...
sợ chiều lướt qua
Sợ tan ngào ngọt thiết tha
Sợ đêm cách trở...
sợ Ta xa Người
Ai làm rơi điệu khóc cười
Hoa vừa độ hé
chợt đời biển dâu
Nụ hôn mật ướp tình đầu
Nên thơ
cay
đắng
nhiệm mầu ra sao...
Ai đưa sóng dữ ba đào
Xoáy lòng biển rộng
tràn vào cõi mơ
Bây giờ cúi nhặt vầng thơ
chiều dâng lạc lỏng
ngẩn ngơ
ru tình...
TG 11.6.08
Cọng Rơm
Đi đâu cũng có Cọng Rơm
Sương rơi không lạnh đêm hôm sưởi nồng
Quấn quanh ủ trái tim hồng
Gió không lọt tới mưa không rớt vào
Cọng Rơm vàng chín ca dao
Ru em tình mộng ru đời nghĩa thâm
Xưa sau một sắc đan tâm
Hương còn thoang thoảng ngàn năm thơm hoài
TG
