HỨA SẼ GIỮ
Trong khoảng vắng hồn bay phách lạc
Chợt thấy vườn cỏ nát hương tan
Bàn tay nhịp phím mơ màng
Từ trong vô thức bất an lớn dần
Có những lúc thương thân là vậy
Sao bây giờ thảy thảy hư vô
Người xa lòng cũng thờ ơ
Bình mình vẫn vậy mà thơ héo vần
Cây trụi lá chờ xuân nẫy lộc
Suối cạn nguồn trăng khóc đơn côi
Sỏi tìm dòng mát nằm soi
Quay nhìn tiền kiếp lạ rồi khúc duyên
Nhỏ chẳng phải… cô tiên anh quý
Mà giữa đời tục lụy không tha
Cố bơi qua những phong ba
Cập bờ quân tử xây nhà dệt mơ
Chắt bụi đỏ tình thơ bất tuyệt
Chắt tim khờ muôn điệu yêu anh
Cám Ơn mỗi sáng thơ dành
Mỗi chiều hong ấm từng canh ru mềm
BN
THƠ VÀ TRANH
Đã có lúc thả hồn đi lạc
Trôi về miền hương ngát chưa tan
Biển dâu dâu biển đâu màng
Bao nhiêu kỳ vọng hiện đang rõ dần
Miền Chữ Nghĩa tinh thần vẫn vậy
Vườn Tao Nhân rộng mãi lối vô
Ô long tỏa khói thơm tho
Xin mời khai bút cho thơ khơi vần
Xuân đang tới mai lan nhú lộc
Đem tươi vui từng góc nhỏ nhoi
Nhớ thường chăm chút săm soi
Ý chừng hội ngộ lẽ đời: Nhân duyên
Giữa hạ giới- cảnh tiên gì quý
Giữa bao điều ích kỷ-vị tha
Giữa sóng xao- giữa vi ba
Giữa rừng ngộ nhận đâu là thực mơ
Đã từng gặp áng thơ trác tuyệt
Ngẫm câu từ hiện nét tinh anh
Chốn thâm sâu sẳn riêng dành
Hãy treo trân trọng bức tranh lụa mềm
HCN JAN 02, 2026
