MỘT THUỞ CÙNG XƯỚNG HỌA
(Diễn Đàn TỨ LINH VĂN HỌC)
☆☆☆☆☆
Xướng: Xong...
Vấn bước vào đời nhập cuộc chơi
Không trông những chuyện quá xa vời
: Chu toàn trách nhiệm đền ơn nước
: Bổn phận tròn vuông trả nợ người
; Tâm thản lòng bình nhiêu đã đủ
, Dây mơ rễ má lắm phiền thôi
! Thong dong tách bến về nơi cũ
Suối hát chim ca thỏa nguyện rồi
NhàQuê
Họa:
MƠ !
Tưởng người thi sĩ nói đùa chơi,
Bạn ước bao nhiêu chuyện quá vời !
Tổ quốc, làm sao đền nợ nước ?
Ân nhân, không dễ trả ơn người !
Tâm hồn thanh thản, hoài mơ đó,
Lòng trí thong dong, huyễn mộng thôi !
Thỏa nguyện khi thuyền về bến cũ,
Chốn ấy lao đao của kiếp rồi …?
Thân kính, Mẫn Hồ
Đâu...chắc !
Chuyện kể sao mà giống ...tếu chơi
Nào ai chẳng lúc mộng cao vời
Nghèo lo cơm áo mơ thời vận
Giàu ước quyền uy hưởng kiếp người
Kiếm thuốc thần tiên mong thọ mãi
Tìm phương diệu dược trẻ hòai thôi
Thầy tu muốn được muôn đời sướng
Chắc Bác Nhà Quê …Thánh sống rồi !!!
Trúc Giang, 18.12.07
HẢ HÊ RỒI..
Cuộc đời lam lũ nhiều hơn chơi
Công khó càng nhiều, càng tuyệt vời
Chiều xuống sum vầy, vui khoái dạ
Ngày qua chăm chỉ, mệt phờ người
Công trình xây đắp cao dày lắm
Hạnh phúc tô bồi xứng đáng thôi
Đến cuối cuộc đời, nhìn ngắm lại
Những gì thành đạt, hả hê rồi
Phùng Văn Hạnh
Đời
Chán đời nên tán dóc mà chơi
Thế sự đảo điên chuyện nửa vời
Tham lợi đâu màng câu kẻ sĩ
Háo danh bất kể tiếng con người
Tiền tài phấn thổ bề ngoài miệng***
Nhân nghĩa thiên kim chót lưỡi thôi***
Xã hội thời nay là thế đó
Lời răn Khổng Mạnh mất tiêu rồi
Toronto Dec. 17, 2007 Nguyên Trần
*** Trích câu: Tiền tài như phấn thổ- Nhân nghĩa tợ thiên kim
NGƯÒI ĐI CHƯA CHẮC LÀ XONG NỢ.
Cuộc sống khác nào một cuộc chơi
Hơi đâu nằm tưởng chuyện xa vời
Trần gian trã mãi không rồi nợ
Cuôc thế vay luôn cứ vưóng đời
Lặn hụp trầm luân không biết đủ
Loi ngoi thế tục chỉ buồn thôi
Ngưòi đi chưa chắc là xong nợ
Phủi sạch hai tay cũng đủ rồi
Nguyễn Tấn Bi
XUÂN ... !
Đôi vần tâm sự để mà chơi ,
Tình thật nào đâu dám vẽ vời .
Buồn, thiếu mai vàng nơi đất Mẹ !
Chán, thừa tuyết trắng ở quê Người !
Đón, bao nhiêu Tết cam đành vậy !
Đợi , mấy lần XUÂN cũng thế thôi !
XUÂN đến, XUÂN đi , XUÂN lại đến ,
Lòng ta tê tái với XUÂN rồi .
Nguyễn Thành Tài, 18-12-2007
Xa Rồi
Trò đời quả thật giống trò chơi
,Sự lý chung quy chỉ vẽ vời (1)
:Hận nước biển cờ còn lắm vị
,Về làng áo mão đã đông người
;Non xanh ngắm cảnh lòng toan cố
,Đầu bạc soi gương ý lại thôi
!Nhìn bóng dáng mây thêm nhẹ nhõm
Lợi danh loáng thoáng quá xa rồi
Bùi Tiến, 17-12-32007
(1) Vẽ vời mấy tiếng ngân nga
Tỏ tường sự lý để ra với đời - Trê Cóc
Quên lãng
Gần kề tuổi hạc khoái rong chơi
Ngoạn cảnh nhàn du thú tuyệt vời
Bạn hữu còn đâu ba bốn trự
Tri âm chỉ được một hai người
Trà thơm rượu chát nhâm nhi mãi
Vận tếu thơ cười họa chút thôi
Xuân hạ thu đông qua nhấp nháy
Hương nồng sắc thắm lãng quên rồi
Lam Vân
CŨNG THÊ THÔI !
Đôi vần gởi bạn chúc nhau chơi,
Chung cảnh thuyền trôi ở giữa vời.
Sớm tối buồn đau lìa đất mẹ,
Tháng ngày ray rứt sống quê người .
Trăm năm tưởng tiếc âu đành vậy,
Một kiếp u hoài cũng thế thôi.
Ừ nhỉ thì ra Xuân lại đến,
Ngoài kia tuyết trắng đã rơi rồi .
Tuệ Quang Tôn-thât Tuê.18-12-2007
Vào đời
Vào nơi thử thách cõi nhân chơi
Rộng rãi thế gian mộng dặm vời
Cao thẩm, trước sau toàn thượng ốc
Bao quanh đây đó phủ nhiều người
Buồn vui cuộc sống chừng như đã
Sướng khổ trong đời cũng vậy thôi
Thanh thản, mơ màng, đen trắng lẫn
Tâm tư vui vẻ, tất an rồi
Xuân Linh
Kiếp người
Khó lắm chuyện đời không phải chơi
Xử sao tròn vẹn, giấc mơ vời
Quê hương nếu dễ quên giòng giống ?
Đất nước còn lâu lạc kiép người
Cuộc sống an lành hoài tưởng đó
Tâm hồn thanh thản ước mong thôi
Nhưng trong ý niệm vun bồi được
Đã đủ cho ta thỏa mộng rồi !!!
Gia Linh
☆☆☆☆☆
Xướng: NGHĨ VỀ THƠ ĐƯỜNG.
Thơ Đường không phải dễ làm chơi
Nghĩ lại thành công chẳng mấy người
Bằng Trắc không thông cam chịu rớt
Luật Niêm chẳng thuộc phải đành rơi
Xướng ra lắm lúc nhìn e thẹn
Họa lại nhiều khi thấy hổ ngươi
Phải đối phải gieo cho hợp vận
Thơ Đường khó chịu quá người ơi!
TRẦN KIÊU BẠC ( 090308)
NGHĨ VỀ THƠ ĐỪƠNG 2.
Làm thơ Đường Luật thật nhiêu khê
Một chục bài thì chín bị chê
Vế đối không hay khi bởn cợt
Vần gieo chẳng hợp lúc cà kê
Phải chăng hoạ lại còn thô thiển
Bởi tại xướng ra cũng vụng về
Vây hảm chung quanh nhiều thứ luật
Thơ Đường chốn ấy quả là phê!
TRẦN KIÊU BẠC ( 090308)
THƠ ĐƯỜNG VÀ TÔI
Họa bài Nghĩ về Thơ Đường của Trần Kiêu Bạc
Thơ Đường? Làm chỉ để xem chơi
Chẳng dám khoe ra với mọi người
Bằng, trắc mơ hồ như gió thoảng
Luật, vần mù mịt tựa mưa rơi
Tâm tình muốn nói, sao khôn tả
Chữ nghĩa cố tìm, há dễ ngươi
Vì mến Nàng Thơ nên gắng gượng
Đôi hàng bày tỏ. Bạn lòng ơi!
DƯƠNG QUÂN
VIỄN DU
Mượn vần bài Nghĩ Về thơ Đường của Trần Kiêu Bạc
Ta hẹn Nàng Thơ chuyến dạo chơi
Miền xa chẳng thấy dấu chân người
-Đường hoa
-thảm ngọc
-thềm mây rụng
-Lầu tuyết
-màn sương
-nhã nhạc rơi
Em. Gót son nghiêng thành đá cổ
Suối. Dòng xanh lộng bóng trăng ngơi
Bỗng dưng- mắt biếc tràn hư ảnh
Thôi đã lạc đường!
Cố quận ơi!
DƯƠNG QUÂN
Bốn món ăn chơi
Cầm kỳ thi họa 4 nghề chơi
Tứ hải đệ huynh được mấy người
Cầm tợ Tương Như , Quân phải lụy*
Kỳ như Đế Thích, Trần đành rơi**
Thi bằng Lý Bạch, Đường hưng thịnh
Họa cở Vinci, Goh hổ ngươi***
Phù thế trăm năm bao khổ lụy
Vui quên cay đắng hởi ai ơi!
* Tư Mả Tương Như, Trác văn Quân
* Tiên ông Trần Đoàn hạ Triệu Khuôn Dẫn trong ván cờ lãnh thổ
* Léonard de Vinci, Van Goh
Nguyên Trần
Thơ Đường không ngọt
Thơ Đường khó mấy dặm sơn khê
Làm thử một bài ai cũng chê
Luật trắc không thông nhờ bạn sửa
Vần bằng chưa chỉnh bị người kê
Thất ngôn bảy chữ mail không đọc
Bát cú tám câu báo trả về
Cái nghiệp làm thơ sao khó quá
Dễ chừng như vị đắng cà phê
Toronto March 9, 3, 2008
Nguyên Trần
Như Là...Tri Kỷ
Nắn nót thơ Đường một thú chơi
Tự xưa quyến rũ biết bao người
Mấy vần tức cảnh hồn bay bổng
Vài điệu ru tình nhạc thả rơi
Dõi bóng trăng khuya kề với Bạn
Khơi dòng tâm sự thác vào Ngươi
Hiểu Ta sâu sắc như mình vậy
Niêm luật càng thêm ...tuyệt cú ơiiii...
Giống Cụ...Đồ Gàn
Muốn ngắm hoa rừng phải vượt khê
Chông chênh vững chí ngại gì chê
Đường bằng nắng múa tung chân bước
Nẻo trắc mây vờn gối mộng kê
Ép vận nhiều khi tim nghẹn thở
Gò câu lắm lúc hứng không về
Hay chăng uyển chuyển trau vần ý
Dẫu biết thế nào cũng bị...phê!
Trúc Giang 11.3.08
Thầy Ơi
Hai năm khổ ải phải đâu chơi
Đuổi bắt Đường Thi mệt lả người
Tróc vảy trầy vi mong hợp thể
Xơ bơ xấc bấc định buông rơi
Ra lò nhá thử, gần ê mặt
Bướng đại chầy lâu, muốn nổ ngươi
Quáng mắt chưa qua khâu luật vận
Mằn mò trật vuột bớ ... Thầy ơi!
Thầy ơi, ...chỉ miếng vượt sơn khê
Chứ điệu rườm rà chắc bỏ ... chê
Chỉnh đối từng đôi dường giễu cợt
Tuân niêm đủ cặp giống chêm kê
Trình bày ý tứ còn sơ thiển
Lập luận lời văn cứ vụng về
Cũng ráng trau dồi theo đúng luật
Nhưng nào tránh được chuyện bình phê
MỚI154- MỘT THUỞ CÙNG XƯỚNG HỌA (TỨ LINH)
Người đăng: NhàQuê — Thứ Ba, 20 tháng 1, 2026
