NGANG QUA PHỐ CŨ

Hồi xưa em lổng khổng cao
Ta từng một thuở ... thuở nào thư sinh
Nhiều đêm ngồi dưới một mình
Hiền từ nhìn xuống lặng thịnh dịu dàng
Cũng vừa sáng đủ khoảng đường
Có cây bông sứ tỏa hương đúng mùa
Bây giờ đã goi: Phố xưa
Dòng đời trôi nổi đẩy đưa xa dần

Cơ may ... may được một lần
Qua miền cổ tích tần ngần ít lâu
Phố xưa cảnh cũ còn đâu
Trụ thông hệ mới như hầu dửng dưng
Trông sao tội nghiệp biết chừng
Cáp dây tua tủa từ chân lên đầu
Chùm loa treo tuốt trên cao
Quyền uy thống soái thét gào ngày đêm
Trụ đèn xưa gọi bằng em
Còn nay không rõ kêu tên là gì
Lời rắng: Nếu ... nếu biết đi
Như bao có lẽ đã di cư rồi
TRẬT ĐƯỜNG RẦY Jan24, 2024
☆☆☆☆☆
LIKE

Có khi chợt ghé qua
Gời trái tim màu đỏ
Lúc ngón tay xanh biển
Vậy còn nhớ nhau hà ?!
Có biết ta ... tin đợi
Sợ mịt mù tăm hơi
Thời ma vương rải độc
Cây cỏ còn ngậm ngúi

Ta chưa cuối mùa Đông
Bầu trời đang thấp xuống
Gậy trúc tựa bên đường
Gió hiu hiu hẹn đến
Lâu lâu gió thoảng qua
Quày quã về đỉnh núi
Hồi chuông chiều ngân nga
Khách hành hương ngơ ngẩn

Nhẹ nhàng cuộc đến đi
Giữ hoài tình trị kỷ
Đẹp hơn mọi mỹ từ
Thu vàng như còn mãi

HCN Jan24 2024
☆☆☆☆☆
Sáng ba mươi kiếng đầy hoa tuyết nở
Cạo xong rồi ... đi họp bạn mừng xuân
Ngồi hai bên bàn và tô phở nóng
Nhắc quê hương thời trai trẻ đã từng:
Mùng một nắp bi đong chuyền nhau rượu
Giọt sương rừng còn đọng trên lá cây
Hy vọng bên kia giữ lời hưu chiến
Để ba hôm yên tỉnh như thế nầy.
Tóc giờ đã trắng như bông như tuyết
Xưa ngủ rừng nhưng vẫn là quê hương
Đâu ngờ ngày nầy lưu vong đất khách
PHƯỚC ĐỨC

Tuổi VIỆT xuân nầy lão tám ba
Gần đây bịnh hoạn ... hóa hơi già
Làm lành lánh dữ hằng răn dạy
Tích thiện trừ tham huấn dụ ta
Kiểm điểm mười phần mong được nửa
Tri hành hợp nhất mấy chăng là
Tai qua nạn khỏi trong gang tấc
Tưởng giỗ bao lần ... ngỡ đã ma

TRẬT ĐƯỜNG RẦY JAN 24, 2025