THƠ VUI
Tự Trào
Nhắm tướng ta xong, rồi nó phán:
Số mầy nhiều lắm chỉ ba mươi
Nổi nóng muốn túm cho một tán
Biết có học đâu... thôi đành cười
Gặp phải hiểm nguy quên mất biệt
Lần hồi qua trót lọt hết trơn
Giờ ráng kỳ kèo thêm chút đỉnh
Ngày cầm cự ... một bụm linh đơn
Lội bộ ngày xưa quen quá xá
“Đường Trường Xa Con Chó Tha… Mèo”
Dã chiến chạy lăng xăng mấy lượt
Bây giờ đâu dám nướng chèo queo
Có lúc cũng cầu mong về sớm
Lại nhìn quanh thầm nói dại gì
Khổ sát đất ... họ còn ráng sống
Đi lúc nầy tiếc quá, không đi
Tự kiểm điểm lực trong sức ngoại
Đứng kế bên Bành Tổ không chừng
Đang tìm hiểu cái ông cầm sổ
Đặng chơi lòn dấm dúi sau lưng
Chợt nghĩ lại tật mang tiền mất
Lão lang coi bộ cũng nên tin
Chỉ có cái nhiều khi ổng sảng
Bụp chỗ lành có nước ăn xin
Hở miệng ra ông đòi bảo hiểm
Rờ túi sau tìm miếng giấy nhèo
Bằng tay tréo thân nầy có thế
Trể kiếng dầy đôi mắt nheo nheo
Ổng nói tốt như thầy phê điểm
Nghe giật mình tưởng giữa chiêm bao
Đến gặp lão trong rêm ngoài sốt
À thì ra… biết nói… chỗ nào
TRẦN TRI KỶ ( NhàQuê )
