Đọc Thơ Mình

(Sáng nay không có đề tài gợi hứng, bèn đọc lại thơ mình)
Điều Tưởng Tượng
Hình như ta có chân tu
Nghe qua không giận khác như trước giờ
Dang tay người ném xuống hồ
Vẽ thành gợn sóng nhấp nhô rồi chìm
Đáy sâu tuyệt tích nằm im
Chừng theo nước dạo khắp miền nhân gian
Một mai chạm nỗi bẽ bàng
Gạn trong lắng đục mọi đàng rõ ra
NhàQuê 16-12-09
0-0-0-0-0-0-0-0-0
Bài Thơ Ngày 13
Sáng nay mưa lất phất
Trên cao lá trỗ vàng
Mùa Hè đang vội vã
Thu dường vội bước sang
Hôm qua chiều mát rượi
Bầu trời thôi xanh trong
Việc lo gần vén vẻ
Chớm niềm vui trong lòng
Từ thảnh thơi tâm trí
Cảm như mình mạnh lành
Gác bên đời phiền muộn
Quên khăn khó vây quanh
NhàQuê 13.8.10
Lá Luận
Còn hai tuần nữa vào Thu
Gió se đến sớm sương mù bay bay
Lá đang chuyển sắc chờ ngày
Hóa thân lả tả khô gầy một mai
Thi nhân cảm hứng xưa nay
Ngợi ca màu sắc chưa ai thương rằng
Lá buông bịn rịn trăm lần
Cuộc từ ly có phải chăng kiếp phần
Xanh mơn... vàng úa... phù vân
Ta làm nhân loại hồng ân biết chừng
Xuân Thu Đông Hạ bao lần
Lên non xuống biển nương tầng mây bay
Chưa chim mà cũng đó đây
Thóc ngô rau đậu nơi nầy nơi kia
Nhớ quê nương cánh tìm về
Ngẫm thương chiếc lá xa lìa miên miên
NhàQuê 07.09.10
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Thử Đi Lề Trái
Thử đi lề trái con đường
Biết nhiều dốc đứng chờ vờn bước chân
Hố sâu vực đá mấy tầng
Chông chênh hiểm trở phân vân tiến lùi
Nếu như cứ chọn êm xuôi
Tầm thường biết mấy đời người rác rơm
Không còn bận bịu áo cơm
Giải khuây văn vẻ sớm hôm đợi ngày
Đứng chung mè chốt cá gai
Phòng chừng bởi lẽ đời nầy khó tin
Nếu như ...có phải thình lình ...
Danh hư tiếng ảo ...của mình nào đâu
Một khi đặt bước lên cầu
Dưới dòng chảy xiết đục ngầu sóng xao
Có dù đơn độc không nao
Ngày xưa ra trận lần nào ngán đâu
Nếu như chơi nghiệt rút cầu
Cờ uy đã phất dễ dầu xua tan
Đã ca khúc hát lên đàng
Đã vung ánh thép đâu màng thiệt thân
NhàQuê 16.09.2010
Vịnh Mình
"Thần Khẩu Xưa Nay Hại Xác Phàm"
Ầm ầm đủ chuyện nổ nghe ham
Y như sau trước toàn oanh liệt
Chốt lại đầu đuôi thảy bá xàm
Ế độ thâm căn sanh mộng tưởng
Dở hơi thường trực nãy sân tham
Thì thôi phút chốc mơ bay bổng
Há lẽ quê trân chịu tiếu đàm
NhàQuê 23.10.10
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
(( VỀ VÙNG SÂU BA TRI,
Mai tôi trở lại Ba Tri , kênh 9A
Ba Mỹ những con đường mưa lầy lội
Từ Giồng Trôm tôi về qua Mỹ Chánh
Con đường xưa bụi đỏ đã thành giồng
Mùa tháng mưa những vùng sâu rất buồn
Ngồi xe ôm trên đầu mưa vần vũ
Con kênh đào vẫn đục nhầu mưa lũ
Chiếc xà lan chao đảo bởi mưa tuôn
Về Mỹ Nhơn trơn ướt những con đường
Vét bên này bên kia đồng Phú Ngãi
Tay này cần lái tay kia cầm chữ
Vét cho xong đợi ráp để thành vần
Những đứa nhỏ những căn chòi cũng thành thân
Chú ơi ! dạy cháu giãi bài diện tích
Con đường quê chú cố tìm lô đất
Múc cho nhanh để dạy cháu bài đầu
Các công thức chú học cũng đã quên lâu
Chiều dài xà lan sẽ vào Lạc Địa
Cồn cò Tân Xuân Phước Tuy Phú Lể
Diện tích cháu vừa thông khối lượng chú không tròn
Lương không ứng bởi không đạt nhiệm thu
Từ giả cháu chú lại vào Tân Thủy
Tạm biệt bà con chào vùng Ba Mỹ
Ngã 3 An thủy đã dậy tiếng còi tàu
Về Tiệm Tôm Cầu Cảng đã thấy nhau
Mùa biển động con sóng thường giận dữ
Ghé Bãi Ngao tiếng rừng đêm chưa ngủ
Bỡi những con tàu hối hả ra khơi
Đêm cồn Hố ngồi đếm những sao rơi
Về bãi nghêu tiếng con gái gọi nhau ơi ới
Những chiếc xe đào xe ủi đợi xà lan chưa tới
Dòng thủy triều chưa đủ để qua sông
Ba mươi mấy mẫu rừng vẫn mênh mông
Lỡ thời vận đành nhờ đi cạp đất
Giữa sương đêm đọt chà là ngây ngất
Đợi nước đầy chiếc ủi trước qua kênh
Những đứa trẻ gầy gò mặt buồn tênh
Mắt trắng đen bởi làn da sạm mốc
Đêm xuống rồi vẫn mò cua bắt ốc
Nhốt tuổi thơ trong dòng đục con kênh
Nơi vùng sâu chiếc cặp học đã bỏ quên
Mai đến lớp cháu đâu còn sách vở
Lớp học vừa tan nồi cơm trống rổng
Đêm chẳng có đèn cháu để sách vở làm chi
Bài học đâu mà sợ tới ngày thi
Mai cháu lớn cháu đi làm như chú
Nén thở dài cố tìm quên trong giấc ngủ
Quê mình nghèo cháu tìm con chữ ở đâu!?
Mùa mưa NgvHoa ))
.*.*.*.
Lá Thư Không Niêm
Bữa nay nhân ngày sanh của bạn
Gởi chúc vui và gởi đôi điều
Đã bén gót theo qua khắp cõi
Quê hương nghèo… mảnh đất tôi yêu
Những nơi nói vài lần có đến
Sau chiến tranh cả trước hòa bình
Dấu chân in hai mùa thân phận
Nhắc mỉm cười về chữ nhục vinh
Có nhiều chỗ bạn chưa ghé lại
Sâu trong tôi vẫn sống rộn ràng
Không trách sao kể ra thiếu sót
Đến nơi nầy do việc làm ăn
Còn nhiều lắm Giồng Chàm, Giồng Quéo
Nào Tân Hưng , An Hiệp , Lâm Vồ
Chợ Bến Bàu, Chợ Ngoài, Bà Khắc
Cầu Ngang, Đục Mộ, Gảnh, Vàm Hồ …
Cũng có những bây giờ tên mới
Kể từ khi những gót chân chai
Những nhát cuốc rừng xưa ngã rạp
Những phong lưu rách nát hình hài
Ngôi nhà đó thầy từng khách quí
Nay đào kinh ngủ dưới hàng hiên
Đêm Hè nóng sao lòng lạnh ngắt
Chắc chưa ai thấu được nỗi niềm
Nhưng tất cả chua cay ngọt đắng
Thấm vào trong dòng máu luân lưu
Buồn về tim… trở ra tinh khiết
Như vừa xuyên qua khỏi mây mù
NhàQuê
Hồi Xưa
Còn hơn tuần nữa trăng sẽ mỏn
Trời Đất thiên nhiên gọi trở mình
Tiếng pháo giao thừa từ lâu vắng
Nhớ hồi thuở nhỏ đợi bình minh
Thay quần áo mới chờ mừng tuổi
Lạy bàn thờ Nội xá Má Ba
Có lần Ba bắt làm thơ Tết
Gậm bút hằng giờ nghĩ không ra
Vì Ba muốn thử chuyện thơ văn
Cơm cha áo mẹ đã bao năm
Lại còn mang tiếng đi học Tỉnh
Thuở đó ngu ngơ trước điệu vần
Lần ấy trong đời Tết buồn hiu
Lẩn quẩn ban mai tới xế chiều
Cấm cửa... bạn bè ngoài hú hí
Phải được như giờ vui biết nhiêu
NhàQuê Feb 03,2010
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Của Chìm Của Nổi
(X-Ray Lòi Ra Miếng Sắt Trong Người)
Thân thể ta mang thương tích
Chung cùng đất nước niềm đau
Mỗi khi trở trời nhức buốt
Mới đó bốn mươi năm lâu
Lãng quên thành khó thể ngờ
Tìm đâu trong đống giấy tờ
Săm soi lên vùng bỏ phế
Nép mình miếng sắt bá vơ
Vậy mà bốn mươi hai năm
Người đi vật theo âm thầm
Sợ ta quên khi đây đó
Nên chi tìm chỗ yên nằm
Giàu sang khi rời cõi thế
Ngậm theo chút ít quý kim
Cười thầm ta giờ sẳn có
Thì thôi ...gọi đó "của chìm"
NhàQuê Apr 26, 2010
.*.*.
Đã hơn ba mươi năm
Nghe chuyện kể như trong cổ tích
Bao nhiêu năm còn đó niềm đau
Đời lưu lạc ngoan cường tim buốt
Thời gian trôi lương đống tìm lâu
Mảnh dư đồ rách có ai ngờ
Khắp cả trời Nam sóng phủ mờ
Những bước đoạn trường thân hoang phế
Nửa đời hụt hẫng nửa bơ vơ
Gặm nhấm uất hờn ba mươi lăm năm
Nghiêng ngã đời theo giọt lệ thầm
Đất Mẹ mịt mù giăng gió bụi
Vất vưởng hồn oan khó yên nằm
Dẫu chân gối mỏi lòng vẫn thế
Niềm đau trang sử hận cổ kim
Xa xót quê hương ai chẳng có
Cuồng xoáy trong tim : vận nước chìm !
Lưu thị Chiêu
Mang Theo
Đêm nao mờ mịt ánh trăng thề
Lặng lẽ xuôi thuyền giã biệt quê
Núi Cấp đèn pha vàng héo hắt
Biển Đông sóng bủa trắng tư bề
Dung thân xứ lạ hằng thương nhớ
Mảnh đất hiền hòa chữ S cong
Quá nửa đời người ràng buộc với
Không chi thế chỗ được trong lòng
NhàQuê
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Chứng
Lên đồi nằm sải cổ thư
Chờ tia nắng rọi hiền từ kệ kinh
Chân què ngựa chứng ngẫm mình
Kéo xe tàng tích dặm nghìn cỏ khô
Mở cương tắm suối mơ hồ
Thiên la địa võng tiền đồ mù khơi
Hoàn yên lục lạc rong chơi
Buồn vui giậm cẳng quên đời phía sau
Mắt che roi quất niềm đau
Vó câu đồng loại cơ cầu nhiều phen
Tưởng đâu chân cứng đá mềm.
Đừng tin lần nữa lại thêm đau lòng !
NhàQuê. 16-09-08

Yên ...
Gót chân thiên lý giẫm mòn
Tung hoành trời đất đâu còn chỗ nao
Chiều nay dừng lại vẫy chào
Đồi xanh gió mát thở phào nhẹ thênh
Xoải mình nệm cỏ mông mênh
Xanh rì một cõi suối rền chim ca
Yêu thương dòng chảy hiền hòa
Xoa lành những vết can qua tủi buồn
Nẻo bon chen gối đã chồn
Bình tâm dõi bóng hoàng hôn xuống dần
Ngắm trăng treo dạ tần ngần
Thiên thai trần thế xích gần nhau hơn
Đi đơn nay lại về đơn
Trải lòng thanh thản tạ ơn đời nầy...
Trúc Giang 16.9.08