Thơ Cười TỦM TỈM

☆☆☆☆☆
LẮT LÉO CUỘC ĐỜI

Trở về nơi sanh quán
Lại nói đi nước ngoài
Tự nhiên thành du khách
Tưởng là ... bỗng chia hai

Cháu tới thăm: Chào nội !
Rồi tá lả Du, Mi***
Rờ đầu khen ông giỏi
Cám ơn ... không có chi !

Giở lịch xem ngày ta
Tây ghi 8 tháng 3
Chỗ nào cũng băng đỏ
Điềm xấu ... thôi ở nhà

Vẫn ăn ngày ba bữa
Thấy hơi khó giảm cân
Thuốc uống lần cả bụm
Ai hỏi ... nói: Khỏe trân

Tập thành người lịch sự
Lách qua nhóm phụ nữ
Không quên nói: Đông Mu*** !
Được khen rành ngoại ngữ

Ra đường xách cây gậy
Đương nhiên thành: Trượng Phu
Ba chân kiềng ... thêm vững
Trận cuối thế nầy ư !

Học hành đủ kiếm cơm
Lương hưu sống tạm ổn
Nhà, xe đều pê ốp ***
Chỉ thuế ... còn dài dài

Ai hỏi cầu mong chi
Quá đủ rằng tự thấy
Ngọt đắng ... chẳng thiếu gì
Đời người ... nào có mấy !!!

TRẤN TRI KỶ Mar08, 2024
Du, Mi ***: You, Me
Đông Mu***: Don't Move
Pê Ốp***: Paid Off