Trở Lại Hương Xuân
Chưa lâu lắm quê nhà một dạo
Gần cuối năm bấc chướng lạnh căm
Áo hai lớp phì phà liên tục
Thở hơi mù khói thuốc màu lam
Hăm mấy năm trụ miền Đông Bắc
Chưa khi nào lạnh quá như nay
Đã hơn tháng độ âm vây khốn
Bước ra ngoài tê cóng chân tay
Cách bữa tuyết ... trận năm bảy tấc
Thương cỏ cây phủ lớp áo choàng
Thương tháng Hạ vàng hoa xanh lá
Thương sân vườn khoe sắc điểm trang
Buổi xế trưa yên ngừng lặng gió
Độ ấm lên vài nấc trên không
Sao dễ chịu như vừa mưa mát
Hay gì đang rộ nở trong lòng
Bạn thân hỏi về già có tính
Trở về quê gởi nắm xương tàn
Nếu phải kể đời vay đã trả
Có nghĩa gì nhúm đất tro than
NhàQuê Feb 18, 2014
<<<<>>>>>>
Vốc Nước Sông Quê
Năm trước về thăm quê cũ
Qua ngang con rạch ngày xưa
Nước đang "đầy mà" tỏa mát
Lênh bênh một cái bặp dừa
Chào "người bạn" thời thơ ấu
Nhờ ngươi vững bụng tập bơi
Mấy lần để chuồn cắn rún
Bày cho rồi xúm nhau cười
Ngây ngô một thời trẻ dại
Sông quê nước đỏ đục ngầu
Chia ranh bày trò trận mạc
Hai phe ... kịch chiến cùng nhau
Bên ta hồi nào cũng thắng
Chỉ thua vào phút cuối cùng
Trống trường đổ tràng thúc giục
Qua loa cọ rửa đất bùn
Vô lớp tóc tai mốc thít
Áo còn lốm đốm mồ hôi
Thầy thương học hành chăm chỉ
Nhớ công ơn nắn khoảng đời
Vô thành tuổi mới mười ba
Đem theo cánh đồng muối mặn
Mền thô màu nhuộm vỏ và
Nẻo quê ngày xa thăm thẳm
Từ hôm nhìn lại bông bần
Rải phấn theo dòng nước chảy
Tự dưng một mình đứng lại
Sông ơi Người đẹp vô ngần
Bao năm hết ròng lại lớn
Còn hoài thuở tuổi mười ba
Khách xưa vói tay vốc nước
Nhạt nhòa theo lượn phù sa
NhàQuê Oct 18, 2013
0-0-0-0-0-0-
Thu
Nầy em lại đến thăm nhau
Như xưa vẫn khoác áo màu ta yêu
Lạ sao em đẹp hơn nhiều
Hay ta cảm chẳng còn nhiêu cuộc trần
Nầy em hãy bước lại gần
Cho ta ngắm nghía ít lần nữa thôi
Hay em chỉ đến bên người
Biết thương sắc lá ... tiếng rơi xạc xào
Ngày xưa em ở trên cao
Ta người Nhiệt Đới đời nào dám mơ
Cuộc trần rong ruổi bất ngờ
Hôm ta gặp gỡ hương thơ dạt dào
Em đem lượn sóng ngạt ngào
Vỗ bờ đá sỏi thanh tao điệu vần
Từ em thắt mối tình thân
Thu ơi ... ở lại trên tầng riêng riêng
NhàQuê Sep 21, 2013
XXXXXX
Đi & Về
Thấy gì sau cuộc rong chơi
Biển trời có khác gì nơi quê nhà
Thưa không ...
Vẫn chàm trải rộng bao la
Gió hiu hiu thổi chim là đà bay
Khác chăng ra biển trước đây
Không đường chọn lựa ... vùi thây chẳng buồn
Mai nầy cuối sổ đoạn trường
Nắm tro cát bụi Đại Dương tìm về
Nơi nao lại chẳng là Quê!?
NhàQuê June 22, 2013
☆☆☆☆☆☆
Tặng Trọng Trần
Bạn Làm thơ
Chẳng khác thi nhân một chút nào.
Hồn thơ, dòng suối mãi tuôn trào.
Ngôn từ bình dị mà tha thiết.
Nghe nặng tình, đa cảm biết bao.
Dương Phan. (Phan Hữu Dương)
Tâm Sự Gã Kéo Màn
Bạn tui lập gánh diễn trò
Mến mộ hứa ẩu chung lo
Hỏi rằng biết ca chút chút
Trớt he vụ hát với hò
Bạn thương cho đi rao bảng
Tối về giữ chân kéo màn
Tuồng tích nghe hoài nên thuộc
Đào kép vai vế lớp lang
Màn nhung coi vậy nặng oằn
Sức trai chạy tét vài lần
Huống hồ tui giờ lụm cụm
Giữa màn và sức sao cân
Đêm nào cũng làm khán giả
Vỗ tay dù chút cò mồi
Diễn viên gà nhà chịu quá
Phần mình thấm mệt bở hơi
Bầu gánh thầy tuồng vui thú
Mình tui nhắc lớp kéo màn
Người ngoài tưởng tui lên sếp
Cơm nhà lo việc tào khang
Trước khi chuyển qua lớp mới
Mấy người đòi lên giúp vui
Hát cương bà con méo mặt
Ối trời sao khổ thân tui
Hoảng hồn kéo màn cái rụp
Vấp váp đá nhầm người ca
Chân đau tay thêm ê mỏi
Lại còn bị chửi má ba
Má tui sinh thời ít học
Dạy tui êm nhẹ ca dao
Rọi soi lòng người tục ngữ
Đãi nhau đồng loại đồng bào
Người chê là thầy ta đó
Dạy mình thêm bài học khôn
Kính Người lời thiêng tui nhớ
Dằn lòng nhắm mắt qua luôn
Tuồng tích đang lúc xôm trò
Phận việc nào ai nấy lo
Xả hơi ra ngoài một chút
Nhờ vã sau trước dặn dò
Thăm cháu thăm con nhớ quá
Màn nhung xin vắng ít ngày
Lắng tai mà lòng nơm nớp
Chân đi hồn xẻ làm hai
Tử vi tui cung Thiên Phủ
Lẽ ra sung sướng như Tiên
Bởi tâm còn thương dĩ vãng
Việc làng ôm đồm việc riêng
Khi rảnh tập ca vài đoạn
Tui nghe còn chán nữa là
Cơm thiu bốc mùi ngây ngấy
Giữa hương dị thảo kỳ hoa
Dù sao cám ơn đoàn hát
Được gần nghệ thuật văn chương
Thâm sâu tui hằng hoài vọng
Cầm dây ròng rọc khiêm nhường
Nhiều lần tính đường giải nghệ
Khấn Tổ xin keo đàng hoàng
Trải lòng xin Người chứng giám
Lòng thành, tui, gã kéo màn
NhàQuê 2007
Nhịn
Đi ngang qua trường dạy võ
Mỏi chưn sẳn dịp ghé coi
Thấy họ “quýnh qua quýnh lợi”
Bên né, được mợi cứ thoi
Nóng mũi, xắn tay... đi tuốt
Hung hăng chửi vói quá trời:
"Có giỏi thì nhảy vô đây!"
Chắp tay trình thưa ông Kẹ
Má tui trối biểu làm lành
Nhà ta bao đời tích đức
Câu nhịn bằng chín câu lành
Cứ xem tất cả em anh
Lời thiêng tui ghi tận cốt
Chứ xưa: quét sạch sành sanh.
Có người nắm tay kéo lại
Sao không cho nó một bài
Bạn ơi, Thầy tui có dạy
Truyền con không để hiếp người
Họ hung thì mình ráng tránh
Không trung họ quánh một hồi
Bao nhiêu món nghề trổ hết
Bàng quan thấy tỏng tòng tong
Tự họ đút đầu thòng lọng
NhàQuê 2006
Ngọc Thúy Nguyễn
Tuồng đời khác gì sân khấu
Giữ chân kéo màn lại hay
Trắng đen, béo gầy nhìn thấu
Ghét thương, mở đóng tay Thầy!
○○○○○○
Góc Hành Lang
Chiều ghé lại cà phê Starbucks
Ngồi góc quen nhìn ngắm dòng người
Cháu nội soạn mấy tờ homeworks
Bày ra bàn vẽ vẽ bôi bôi
Dòng đời chảy qua ba thế hệ
Cuộc tang thương đưa đẩy mệt nhoài
Tiếng mẹ đẻ cháu giờ ú ớ
Ta lão già rước trẻ làm vui
Học trò nhỏ ngày xưa ông đã
Cũng viết chì bút mực cục gôm
Bìa vở cuốn… xòe tay thầy khẻ
Mực nâu xanh đốm áo bị đòn
Nhịn tiền bánh mua tờ giấy chặm
Gắng giữ cho chữ đẹp đừng nhòe
Sợ xấu quá thầy phê ít điểm
Nắn nót nhờ … ngòi viết lá tre
Nói cho mấy thể nào tưởng nổi
Học trò xưa thiếu thốn đủ điều
Nắm cơm vắt giữa hai buổi học
Qua khoảng đồng đường xá vắng hiu
Niềm vui mới bây giờ con cháu
Tiếp thay ta nối giấc mơ xưa
Hớp cà phê sáng ngời trí nghĩ
Có già nua đâu đã dư thừa
NhàQuê 2008
><><><><
Mùa Học Mới
Nước Mỹ tuần sau vào mùa học
Đường cày thẳng tấp ruộng thênh thang
Hạt giống mầm ươm chờ gieo xuống
Đó đây cười nói những rộn ràng
Mầu mỡ biết bao vùng đất mới
Bén rễ vươn nhanh đến không ngờ
Cây non nguồn gốc từ nhược tiểu
Lá cành xanh mướt dưới trời mơ
Khai hoang công khó ba Thế Kỷ
Năm giống nay trồng xen lẫn nhau
Khoe sắc Nâu Vàng Đen Trắng Đỏ
Trổ hoa xinh xắn biết là bao
Chiều nay chỗ cũ ngồi góc quán
Nghĩ về thế hệ hướng tương lai
Ngẩng cao kiêu hãnh nhìn phía trước
Vững tin rồi sẽ tiến bước dài
Quê xưa hồng thủy vườn tan tác
Người người vất vưởng tìm miếng ăn
Lớp mới cây non èo uột mọc
Phải nương theo gió uốn cong oằn
Thương cho trí tuệ biết là bao
Xoáy mòn tàn lụn khác chi nào
Tài nguyên phí phạm…phân vơ vét
Tuổi trẻ còn gì để dành sau
Bàn bên ríu rít ba cô gái
Đến từ nhiều chỗ xa rất xa
Họ kết thân nhau trên đất học
Xin chào cầu chúc đẹp mộng hoa
Cám ơn xứ Mỹ cứ đến mùa
Đem nguồn hứng cảm tiếng chuông khua
Ngân vang thức dậy từ sâu thẳm
Ký ức về ngày tưởng đã xưa
NhàQuê 23.08.09
□□□□□□
