LẬT CHỒNG THƠ CŨ
Sáng nay vào BenTreHome đọc thơ Niên Đệ
...KỶ NIỆM,
Có một thời tôi để lại họ tên
Trên những bức tường vôi vàng Pháo Đội
Trên thành giường, đồ nghề .. ghế xếp
Và trang sổ nợ...cá nhân
Tôi đã để lại những dấu chân
Trên những địa hình Nha Trang, Ninh Hòa, Dục Mỹ
Như áo trắng em một thời mộng mị
Khiến nao lòng bao kẻ tình si
Tuổi đôi mươi theo thời buổi chiến chinh
Theo quỹ đạo bút nghiên rồi cung kiếm
Em còn nhận ra ai trong kỷ niệm
Trên những hành trình xuôi ngược thanh xuân
Tôi sẽ về gặp lại những hàng dương
Dưới đám bụi thời gian tan theo từng cơn nắng
Với ngọn gió Lào phả từng hơi gắt nóng
Vào kí ức xanh một thời lãng du
Con đường nhỏ những ụ 105, 155..
Ghé kho quang cụ.. kìa sân tenis..
Giải địa hình.. mượn giùm tôi Lô-Ga-Rich
Đến giảng đường còn nóng những mái tôn
Phòng bản đồ vẫn vắng im
Còn tiếng lao xao của bầy chim sẻ
Hàng cây sân cờ.. lặng lẽ !
Mặt trời còn gay gắt phía cổng sau
Có còn không những hàm số nhức đầu
Những phép tính quay cuồng... chừng ngủ gục
Đang mơ màng O1..O2.. đồi Trọc
Hòn Vọng Phu mây bạc đã thấy gần
Đường xạ trường căn cứ Cọp Đen
Khói Buôn Thượng nhớ hăng mùi gia súc
Hơi núi rừng thở đầy trong lòng ngực
Bóng sa trường vằng vặc mấy mùa trăng
Có những chuyến đi về qua Núi Đeo
Áo lụa gió bay hương rừng ngan ngát
Giữa ngọn trưa hè nghe chợt mát
Dáng núi đồi dìu dịu trinh nguyên
Giữa ngàn xanh cõi thiên nhiên
Đang lâng lâng hùng vĩ
Còn say sưa bao chuyện kể
Mười bốn cây bỗng hóa lại gần hơn
Nhớ những buổi cà phê đêm
Nhớ mùi hương cau dịu nhẹ
Ai sẽ hát thầm lời rất khẽ
Ngọc Lan giòng suối có tơ vương..
Mắt thu hồ dịu có đoạn trường
Có cô nàng cafe
Một cô nàng be bé
Cô không cười ... dù bằng đôi mắt thơ ngây
Tôi cũng có những mối tình ngắn bằng gang tay
Đủ những đêm trường mộng mị
Trường Pháo Binh Dục Mỹ
Có tro tàng hoa niên...nghe hoài vọng muôn niên..
NGH(NH)
(Đồng Môn Trung Học Kiến Hòa, Pháo Thủ Niên Đệ)

Lời Sấm Mẹ Ban
(Thơ Vui tặng Đệ NGH(NH))
Trích: Dạ, vẫn còn cạp đất dài dài Niên Trưởng ơi
Cái lưng tấm thớt Má hay rầy
Trai trẻ gì mà biếng nhớt thây
Chừng lớn có môn đi cạp đất
Chớ ai nuôi nổi miệng ăn mầy
Lưng chừng đang học lính kêu vô
Giữa chốn gươm đao ớn thấy mồ
Quả đạn to đùng khiêng muốn uể
Nhanh tay cho kịp tiếng quan hô
Đồng bằng không ở leo lên núi
Mây thấp bay ngang bắt nhớ nhà
Có bữa rau rừng cơm gạo sấy
Nghiệm lời Má nói một thời xa
Nhung y xếp lại buổi tàn chinh
Của ít người đông ...đến đất sình
Thức dậy vươn vai hòa nhập cuộc
Thời nương tự chước lấy thân mình
Chữ sách ngày xưa nói rõ ràng
Đi cày đâu phải kém cao sang
Hơn nhau khác biệt từ nhân cách
Lương thiện dẫu cho lộc chẳng bằng
Từng khối đất lầy... từng khối nặng
Đổi công lấy được hạt cơm ngon
Hôm nay nhớ Má vui hồi tưởng
Lời sấm "tiên tri" ...tiếng máy giòn
NhàQuê Sep 22, 2012
______
TIẾNG EM HÁT,
Thôi đừng hát nữa em ơi !
Cho tôi lạnh cả đất trời điêu linh
Tháng tư nóng, mưa dầm mình
Cho tôi về giữa cõi lòng hoang vu
Tiếng em nghe đã xa mù
Nỗi lòng em hát như ru cõi buồn
Trả tôi ngày tháng mịt mùng
Để muôn phương đã trùng phùng hay chưa ?
Thời gian đó đã thoi đưa
Mộng đời trôi giữa cơn mưa dật dờ
Như hôm qua đã hững hờ
Tôi về đứng giữa đôi bờ tử sinh
Tiếng em hát giữa bình minh
Mà nghe ra những u tình xa xôi
Như dư âm, ừ vậy thôi !
Bây giờ mây đã ngừng trôi phương nào
Thời gian luống đã hanh hao
Bốn mươi năm đã lùi vào hôm qua
Đường đi mãi , mịt mù xa
Sáng nay em hát nghe da diết buồn
Tiếng em hát giữa mù sương
Mà nghe tan tác quê hương thuở nào
Vết thương âm ĩ còn đau
Để thời gian nước qua cầu biển dâu
Bây giờ trôi giữa mưa mau
Tháng tư ngày cũ thoi đưa chập chùng
Âm vang nào giữa hư không
Mà nghe ra những não nùng co ro
Giữa trần gian giấc huyễn mơ
Em đem câu hát thành thơ ... tôi buồn
Nghe như trách oán, như hờn
Em còn hát nữa tôi còn buồn lây
Tháng tư trời thấp theo mây
Đã tàn theo những cơn say qua ngày
Nghe em hát đã bao lần
Bây giờ ngày tháng cùn mằn với tôi...
NGH(NH)
( * Bài thơ Niên Trưởng tặng chắc như kinh . Cám ơn Niên Trưởng . )
VĨNH BIỆT CHA,
Con chim đã bay về một góc rừng
Để còn hót mãi tiếng bình yên
Con sông từ độ trôi ra biển
Nhớ còn vị ngọt thuở bình nguyên
Nơi chốn nào một góc cõi riêng
Hết đời gió giật với mưa nghiêng
Có xác thân nằm nghe hiu quạnh
Con về thắp lửa buổi du miên
Trong giấc mơ nào thấy bóng tôi
Để mai về lại những ngọn đồi
Thấy cha từ những tàng cổ thụ
Ngồi xanh rừng độ lá da mồi
Hàng mi khép lại như yên ngủ
Không còn đau thể xác di căn
Chốn bình yên cha sẽ về ngự
Để hồn còn mãi được vinh thăng
Mười năm , hai mươi , tám mươi tư
Ánh trăng từ ngự chỗ con người
Đêm nay đã thành trăng thiên cổ
Âm vọng phù sinh nụ cha cười
Ghi nhớ những lời cha đã nói
Từ hồi ký ức mỗi đứa con
Hãy bước ra ngoài nghe gió nổi
Như mỗi quanh đây tiếng cha còn
Vẫn biết sẽ có ngày ly biệt
Mà cha đi vội đến ngỡ ngàng
Dẫu biết không đành cơn bạo bệnh
Trời ơi ! xin mở cỗng Thiên đàng
Mây thấp quây quần trên nghĩa địa
Lặng lẽ quanh đây những nấm mồ
Nơi ấy vĩnh hằng cha về đất
Nén hương trầm , bái biệt . Nam Mô ...
Cổ áo quan từ từ , huyệt mộ
Quanh hàng nến thắp đỏ lung linh
Bài kinh tụng vang vang siêu độ
Xin hồn cha xum họp cữu huyền
Mưa tháng sáu sụt sùi như lệ
Tiễn biệt cha về họp cung tiên.
17 / 6 / 2013 NGH ( NH )
......
Thành Kính Phân Ưu
Chia buồn cùng Đệ nỗi phân ly
Cầu nguyện hương hồn Bác sẽ đi
Về lại nơi xưa miền vĩnh phúc
Sau lần cõi thế đã hành di
NhàQuê 24-06-2013
Không ảnh "Ngã Ba TÂN THỦY" hay ngã ba Giồng Bông, ấp Tân Bình xã Tân Thủy Ba Tri-Bến Tre .
March 21, 2016 ·
Shared with Public

Tranh Cố Hương
Làng quê ơi xin muôn vàn tạ lỗi
Chậm viết thành lời ca tụng cưu mang
Bởi dâu biển bủa sóng ...đời trôi giạt
Hai mươi năm còn chưa hết bàng hoàng
Chừng đã gói mang theo hầu đây đó
Giở ra nhìn ru nỗi nhớ chợt dâng
Mảng vô hình trong sâu từng thúc giục
Đưa quê xa vào cung bậc điệu vần
Con rạch nhỏ bao lần trầm tắm mát
Nước sữa nâu mùa ngọt những phù sa
Đậu chân lúa hóa thân đòng kết hạt
Độ vàng ươm cơn gió gợn la đà
Biển có mặn vô vòng đành khuất phục
Trưa nắng hè hừng hực bốc hơi khô
Ai hiểu hết công nên viên muối trắng
Có phải đâu nước lã khuấy nên hồ
Trai gái quê nghèo da nâu chân đất
Guốc dép làm ngượng nghịu có đôi khi
Bẳng một dạo xóm trên và xóm dưới
Thành bà con chú bác thím cô dì
Cổ Thụ ngả hồn còn luôn phảng phất
Ngẩng đầu trông về phía biển xa xa
Đợi từ khơi từng đàn thuyền rẽ sóng
Vẻ no nê hướng về lại bến nhà
Như thế đó thật đơn sơ mộc mạc
Đã bao đời rất ít những đổi thay
Dù sống chỗ nhiều danh lam thắng cảnh
Tranh cố hương chấm phá đẹp khôn tày
NhàQuê Mar 17, 2010
><><><><><
Điều Đơn Giản
Cầm giấy cho về trời xế bóng
Theo đường Sơn Phú lên Bến Tre
Một mạch cắm đầu đi như chạy
Mấy chục năm rồi nghĩ còn ghê
Rờn rợn sau lưng sợ tiếng kêu
Cây bàng xòe lá đứng buồn hiu
Hiểu kẻ đi ngang rồi đây sẽ
Ngựa trâu một kiếp, khổ thêm nhiều
Còn nhớ một lần đi vác mía
Chủ cho một bữa ngon làm sao
Tép rang cơm trắng mơ chưa dám
Cao lương mỹ vị có hơn nào !?
Bao năm biệt xứ vẫn thèm thuồng
Đọt luộc tập tàng chấm chao tương
Rau diệu canh dền chan lúp lúp
Mỗi lần nghe nhắc chuyện quê hương
Thời khổ nhiều nơi lếch thếch qua
Giờ đây mương ruộng đã lên nhà
Đồng chua nước mặn nay phố chợ
Không biết nên mừng hay xót xa
Bằng cả lòng thành cầu đơn giản
Quê hương nghèo khổ được chuyển mình
Mở cửa đón ngày đầy nắng mới
Đêm nằm thẳng giấc tới bình minh
NhàQuê 17-09-08
Xếp trang lịch sử
Giao thời tân khổ có chừa ai
Biết khóc từ khi mới tượng hài
Lỡ lọt lòng ra đành đói khát
Đang đi đường sụp phải chua cay
Sau lưng đừng ngoãnh buồn gan dạ
Trước mắt nhìn lên nở mặt mày
Đen tối đã qua ... màu sắc mới
Nắng vàng vươn tới đẹp tương lai
!!!!
Trúc Giang 17.9.08
.Thơ Chọc Vui:
GIẢN DỊ

Cá kho và dĩa rau lang
Món mong món đợi cao sang đâu nào
Từ lâu thèm nhớ biết bao
Quê từ xương tủy làm sao đổi dời
Có đi cuối đất cùng trời
Vẫn yêu giản dị khoảng đời đã qua
NhàQuê 31-05-2011
Chọc Bác NhàQuê
Ước nầy đâu có chi xa
Nếu như Bác thích ghé qua đây nè
Đường bằng không phải chèo ghe
Nhắm con mắt lại là nghe tiếng chào
Ba Tri còn đó Bãi Ngao
Giồng dưa ruộng sắn ngọt ngào vị quê
Vàng tươi bông bí đó hề
Góc sân trường cũ hè về phượng rưng
Hương cau hương sứ reo mừng
Cỏ cây vui sướng không ngừng níu chân
Càng Cua bẽn lẽn xí phần
Cái nàng Rau Nhúc tần ngần mắt đưa
Đằng kia xanh ngát Rau Dừa
Bỏ qua sao được ... dễ ưa lắm mà
Toòng teng cô bé Khổ Qua
Tủi thân đắng nghét đứng xa lén nhìn
Cà Chua má thắm thật xinh
Chen vào tủm tỉm khoe mình có duyên
Không say cái lúm đồng tiền
Cũng nghe khoảnh khắc bình yên tâm hồn
Ừ thì ngược dấu hoàng hôn
Trở về lối mộng mình ôn chuyện đời
Theo dòng cổ tích rong chơi
Trăng thơ trải một góc trời dành riêng
đó Bác.
Trúc Giang 31.5.11
Cám Ơn

Bài thơ gởi chọc sao hay quá
Dọn hết lên bàn món ta ưa
Bông bí vàng... khổ qua... rau nhúc
Đến cà chua... củ sắn... rau dừa
Những màu sắc thành tranh tuyệt đẹp
Kẻ phương xa như được dắt về
Sân trường cũ có bầy phượng đỏ
Từng con giồng... bãi biển nơi quê
Cám Ơn nhé biết nhiêu kể xiết
Sáu đoạn thơ giản dị vậy mà
Như sống lại ...bên trời cố xứ
Bốn mùa đang đứng cạnh đâu xa
NhàQuê 01-06-2011
<<<<>>>>
Sứ Giả
Ít hôm nữa cháu về quê nội
Nén cảm dâng ta chúc lên đường
Sẽ chân bước qua vùng nhiều khác
Dây buộc ràng gọi đó quê hương
Chắc bỡ ngỡ cỏ cây lạ lẫm
Mải mê nhìn nước đục phù sa
Nghe muối trắng ngàn lời tâm sự
Về quảng đời thơ ấu ông cha
Có những người... xưa kia chòm xóm
Mơn tóc xanh... sao giống quá chừng
Sẽ ngơ ngác hiểu gì câu nói
Nếu đứng gần... ta chắc rưng rưng
Dấu chân nép bao năm lặng lẽ
Vừa nghe tin hối hả trở mình
Chút dư hương lá hoa giữ hộ
Thả miên man theo ánh bình minh
Bên kia ngày nơi nầy vào tối
Thao thức cho tâm tưởng ngược về
Viếng đất tổ cháu con Sứ Giả
Thay lời người lỡ bước xa quê
NhàQuê 03-06-2011
Có những người... xưa kia chòm xóm
Mơn tóc xanh... sao giống quá chừng
Sẽ ngơ ngác hiểu gì câu nói
Nếu đứng gần... ta chắc rưng rưng
NhàQuê 03-06-2011
Nhạy Cảm
Tủm tỉm thôi nha... hổng dám... cười
Ông Già mít ướt thiệt ta ơiiii
Sờ tim tim kể ngàn tâm sự
Vuốt tóc tóc theo vạn nẽo đời
Phố lớn chân qua chiều tẻ nhạt
Quê nghèo hồn gởi nắng tinh khôi
Cây cao tỏa bóng tàn che rộng
Nước mắt hình như ... ẩn khắp người
Trúc Giang 03.6.11
Họa Thơ Bằng Hữu
GIẬN HỜN
Em thích anh năn nỉ ỉ ôi
Sao nghe... ấm áp quá đi thôi
Mây đang vần vũ trời mưa chuyển
Gió bỗng hiu hiu nắng hững rồi
Lối mộng thơ tràn say suốt kiếp
Đường mơ hương tỏa ngát muôn đời
Chút hờn như thể... thơ lồng nhạc
" Nghệ thuật " đó mà... rất khó tôi
BN
TB.
Em chẳng muốn đâu... cứ giận hoài
Nhưng lời anh dỗ rất... bùi tai
Ghiền nghe nên mới trêu anh mãi
Không hiểu thì thôi... mình... chia tay
cho rồi...
em ghét anh...
BN
Bài Họa Từ Nam Kỳ Cô Nương
Giận giỗi mần chi hỡi bé ôi
Đời là bể khổ gắng yêu thôi
Trời xanh nắng chiếu hoa tình nở
Nước biếc mây in điệu ái rồi
Nàng thơ sâu sắc không chờ tuổi
Cánh bướm si tình đợi mãi thôi
Loáng thoáng đầu thôn vui tiếng Trúc
Giang hồ muôn thuở cuốn chân tôi
thơ Nhất Anh( Nam Kỳ Cô Nương, Cái Quao)
Bài Họa Từ NhàQuê
Kiểu giận như vầy ngộ quá ... ôi
Ai mà được giận thích thì thôi
Đêm nằm kiểm lại ... Ờ ... sao thế
Sáng thức suy ra ... Vậy Đó ... rồi
Phẳng lặng ... nhàm chăng trong cuộc sống
Chông chênh ... điểm nhấn giữa trần đời
Tin yêu vốn nghĩa luôn bền vững
Chắc chắn không cần phải luyện tôi
NQ Mar 22, 2018
TB
Sóng gợn sông khô vẳng tiếng hoài
Theo nhau dịu dịu rót vào tai
Diệu kỳ quyện khúc chiều hiên lụa
Khó thể thành lời lúc nắm tay
Thôi đừng
Huề huề huề
NQ Mar 22, 2018