Thơ Vui

QUÁ ĐÁT
(Nói Chuyện Về Mấy Cái Alarm)
Trước nhứt anh chàng canh hai cửa
Đóng lại đi về... phải liền tay
Enter mật mã, không nó hú
Tổng Đài, Phú Lích gọi đến ngay
Có khi gấp gáp lại bấm nhầm
Ông Cò, Chữa Lửa xúm nhau thăm
Hỏi han đủ chuyện ghi nhắc nhở
Chỉ được ba lần False Alarm
Còn chú đồng hồ chuyên báo thức
Đang ngủ ngon ơ giật thót người
Bật dậy chồm tay qua bịt miệng
Ghét cay... đâu thể chẳng tuân lời
Một năm theo lệ đổi hai kỳ
Vặn tới kéo lui vẫn hồ nghi
Bởi trễ nhức mình nghe chúng giũa
Giờ nhìn răng tóc biết sao ghì
Nè nè cái lão Alarm khói
Tui rước ông về đúng bảy năm
Nấu nướng có hôm quên máy hút
Fire Fire ông réo... thiệt chết bằm!
Nuôi ông tiếp liệu luôn hờm sẳn
Ít tháng ông kêu Low Battery !
Bắt ghế đứng lên mời ông xuống
Ba quả trám vô khoái ngủ khì
Việc ông khỏe vậy mà sanh bịnh
Ông tít vang trời lạ quá đi
Vừa mới nạp vô hai hôm trước
Bộ loại On Sale... dõm chớ gì!?
Chạy giong ra tiệm mua Pin mới
Về dọng cho ông lại y chang
Tức mình đêm đó không ngủ được
Sáng dậy lật ra ...ôi rõ ràng
Life Time ông sống chỉ sáu niên
Riêng ông thọ tới một năm thêm
Bị Malfunction là chuyện phải
Quá Đát ... mà ông quả đáng tiền
Nhưng có một kia dai hơn nhiều
Alarm độc khí ít khi kêu
Lâu lâu mở cửa hầm... xả gió
Rờ, test, thăm chừng thể người yêu
NhàQuê May 29, 2010
GIÀ
Bữa nay gọi thăm tụi bạn
Ốm đau đủ thứ bịnh già
Nói năng lập cà lập cập
Đứa nào cũng dính trầm kha
Cách đây vài năm chứ mấy
Gặp nhau rượu rót ào ào
Cả đàn cháu kêu nội ngoại
Vậy mà cũng vẫn mầy tao
Thôi rồi cây xanh ngày trước
Tàng che bóng mát một thời
Xù xì thân da vỏ vộp
Trăm năm thoáng chốc một đời
NhàQuê 27-01-10

Ngồi buồn vào mục thơ và đọc bài thơ Tuổi già của bạn mình
xin 'cảm đề" bằng bốn câu thơ sau:
Tuổi già
Già rổi cũng giống HIV (1)
Uống thuốc mỗi ngày thật chán ghê
Vận động, lạc quan thì bệnh đỡ
Uống ăn hợp lý, chậm về quê.
Nguyễn Trường Chấng
(1) Đọc theo tiếng Việt : "Hát i vê" (HIV)
Đôi Khi Khùng
Đôi khi dưng bỗng thánh hiền
Thả trôi cục giận theo triền sóng đi
Đôi khi dưng bỗng nhu mì
Hòa tan khối tức vào ly ngọt ngào
Đôi khi dưng bỗng dạt dào
Bỏ quên thùng ghét nơi nào thật xa
Đôi khi dưng bỗng thiết tha
Nuốt nguyên hạt đắng cười xòa như không
Đôi khi dưng bỗng khóc ròng
Bẻ đôi thế sự uốn cong ngôn từ
Đôi khi dưng bỗng hao hư
Soi gương lạ lẫm mệt đừ.... khùng chơi!
Vậy hà !
NhàQuê May05, 2010

ƯỚC GÌ
Ước gì gom hết Đôi Khi
Cất vào góc nhỏ thầm thì quanh năm
Ước gì đừng có xa xăm
Thuốc thầy pha sẳn sang thăm mỗi ngày
Bệnh kỳ tật lạ thoát bay
Lão Khùng tỉnh lại thơ say nồng nàn
Ừ ... thì thế sự không màn
Soi gương chi nữa nhìn càng khó... ưa
Hãy về tắm lại sông xưa
Ghé qua phố cũ khoát mưa đứng chờ
Thế nào gió cũng ngẩn ngơ
Kề vai sưởi... ấm cõi mơ rước vào...
đó nha...
Nhỏ.Khùng

Ước gì !!!
Ước gì thiên hạ không tranh
Để cho thế giới an lành sống vui
Ước gì tâm chột chẳng đui
Nhìn hai thành một không vùi dập nhau
Ước gì quê mẹ lắm cau
Để cho trầu có nơi leo xanh rờn
Ước gì chiến sự không hơn
Để cho cô phụ không hờn chiến tranh
Ước gì thế giới màu xanh
Để cho Tô thị không thành hóa thân
Xin em ngồi lại thật gần
Để cho trăng gió một lần thăng hoa
Luống rau cùng với vườn cà
Sông Tiền sông Hậu mượt mà như tranh
Ước mơ nào thật mà thành
Cho nên mộng mị như tranh Giáng Kiều
Hoa Hạ