Chị mồ côi mẹ
Ba chắp nối Má sanh tôi
Cùng lớn lên trong căn nhà chật chội
Nhưng thương yêu lại rộng khôn cùng
Ngày tôi về thăm
Chị kêu được Cậu Mầy rồi khóc mướt
Làm tôi cũng chẳng hơn gì
Đứa cháu đứng nhìn ông nội
Không giống thường khi
Chị cõng em và dắt tôi chạy giặc
Tận Bến Đường Tắt** bìa rừng
Ba Má còn ở trên đồng
Dặn trước cứ theo bà con mà trốn.
Nghe tiếng hú Cành-Nông
Đâu kể thân mình
Chị vội che hai em mếu khóc
Thời của chị đâu có trường mà học
Nên chi chị chưa khỏi i tờ
Chưa đọc thông vần ngược
Sách sử thường rất ít vần xuôi
Thế mà chị tôi
Suốt đời với tôi gương sách quý
Lâu lâu gởi tiền quà chị
Khi tôi về chị mở vẫn còn nguyên
Chị nói bên nây khi nào nhớ Cậu
Lấy ra coi rồi khóc hồi lâu
Chị còn hiểu xứ nầy:
Cậu Mầy không sống nổi đâu
Chị em mình xa nhau là phải
Đêm đêm chị van vái nguyện cầu
Bên xứ lạ em phật trời phò hộ
Huời đặng bằng an
Đừng rề rề như hồi nẵm
Thuốc Bắc thuốc Nam
Chị đi hốt mòn đàng
Tôi đầu cúi, ngậm ngùi
Nghe chị tôi, người dốt nói...
Ngày tiễn tôi chị biết Sài Gòn lần thứ nhất
Một bà già quệt nước mắt ngoài phòng cách ly
Tối hôm trước bữa ăn có người hầu rót nước
Chị ngại ngùng cứ khều hỏi người sắp đi
Tiện nghi nào cũng lạ ...
Thương chị quá, chị ơi
NhàQuê 2006
** Bến Đường Tắt: Bến ghe xuồng, có rạch nhỏ gần nhất thông ra biển.
Hiện vẫn còn, thuộc xã Tân Thủy, Ba Tri, Bến Tre.
Chị "Cậu Mầy" Và Em
Xưa chị cõng Em chạy giặc
Nắm tay chị dắt tôi cùng
Ngày nay phương trời tôi lạc
Em còn chị ... phút lâm chung
Em đi về nơi xa thẩm
Hình dung gánh gióng Má chờ
Thúng tre đan tình mẫu tử
Mỗi đầu mỗi đứa ngày thơ
Lời cuối Em kêu Má ! Má!
Với tay qua cõi vô hình
Hơi thở trần gian trút cạn
Chị ngồi vuốt mắt cầu kinh
May sao tiện nghi thời đại
Được nhìn Em nói đôi lời
Quê nhà bên kia xa tít
Tôi nghe lòng nghẹn chơi vơi
Em giờ nợ trần giũ sạch
Mang mang trở lại cõi xưa
Cầu chú "đồng nhi" thuở nọ
An vui lạc cảnh bốn mùa
NhàQuê Jan 22, 2013
Điếu Văn
Lẽ đất trời
Có sanh có tử
Hết hợp lại tan
Biết là thế
Phút chia ly đôi ngã đôi đàng
Tình cốt nhục muôn ngàn thương cảm
Nhớ thuở xưa trên vùng nắng rám
Đệ huynh tỷ muội vách lá quây quần
Ba Má nghèo ... khổ cực trần thân
Lúa hai mẩu chỉ mùa nước ngọt
Chẳng ruộng vườn trồng trọt
Không đất cắm hoa màu
Mò cá rạch sâu
Cào nghêu cua biển rộng
Giữ nhân đức làm giềng mối sống
Lấy thương yêu đùm bọc xây đời
Ngọn lửa nung chảo muối sục sôi
"Kim Cương" mặn thấm từng da thịt
Bữa cơm cá ít
Rau đậu lại đầy mâm
Dù ba mươi hay những trăng rằm
Theo hướng thiện cùng thôn lân hòa hợp
Giữa như thế Em thôi trường lớp
Nhận lấy hy sinh
Gánh lên vai nặng chất cho mình
Bước ra đời tuổi chưa đủ lớn
Lửa đạn chập chờn
Tiếng bom xé gió
Sống làm sao với làng xóm nhỏ
Chân phèn nâu... áo vá vô thành
Năm năm xa quê
Làm mướn làm thuê
Qua đủ thứ nghề
Bằng sức cần lao... bằng nguồn nhân lực
Chiến tranh kết thúc
Hồi hương trở lại ruộng đồng
Của ít người đông
Lại lần nữa tha phương cầu thực
Phải chăng bao đời nhơn đức
Qua chiến tranh không mất mát điều chi
Nhiều ít những gì
Xin gọi chung là trái ngọt
Đàn chim non nay lên tiếng hót
Khoe sắc khoe màu
Anh em mình giờ tuổi đã cao
Suy ngẫm lại ... không gì hổ thẹn
Đời mình vun vén
Sống thác ân ban
Lẽ xưa nay lấy vậy tâm an
Lòng thanh thản lên tàu tách bến
Muôn vàn thương mến
Mất mát vô biên
Hẹn rồi đây cùng đến một miền
Vất gánh khổ đau ... đời đời miên viễn
Xa xôi vạn dặm
Khó nỗi chim bay
Gởi tấm tình nầy
Bào Huynh
Ai Điếu!