Thơ Cười TỦM TỈM

ĂN CHỔI CHÀ

Nhiều rau rừng ta ăn thuở nhỏ
Bây giờ đây có lẽ chẳng còn
Vùng hoang sơ bị người lấn chiếm
Đâu thể tìm Đọt Ráng giòn non

Mới biết Đọt Chại (Choại) kia bổ dưỡng
Còn tiềm tàng dược tính thiên nhiên
Phục kích trong ta bao thuốc quý
Bịnh mon men ... bị bắt sống liền

Cây ráng chị chặt về làm chổi
Thương lái thu gom bán thị thành
Ai biết từng là rau dân dã
Ngẫm nghĩ thầm cười thuở tuổi xanh:

Lão đã nuốt chổi chà vô bụng
Vi khuẩn, vi trùng bị quét văng
Cảm ơn nhờ rau rừng cỏ dại
Ngoại bát tuần viết lách vẫn hăng

TRẦN TRI KỶ Marr31, 2024