HƯƠNG

Hương Sứ Trong Sân
Có một lần về ngồi ngưỡng cửa
Nghe hương bông sứ thoáng trong đêm
Trân trọng cám ơn Người còn nhớ
Giữ cho ta từng phiến êm đềm
Cây bông sứ chưa lần dĩ vãng
Gặp tình cờ trên lối đi qua
Giữa thành thị mọc mời đồng nội
Gởi phấn thơm theo gió mượt mà
Xin tạ ơn cuối cùng được gặp
Dòng sông quê gột lại cuộc đời
Lòng rộn rã đầu ngày bỗng mới
Phía sau lưng giọng lụa ai cười
NhàQuê
Vuông Sân
Lại nữa đêm Hè thơm nguyệt quới
Từng đàn bông trắng đậu kín cây
Nhớ nhé đừng vội gì ngủ sớm
Ở lại mà nghe hương bay bay
Bài thơ ban sáng đọc hửng đông
Cười tươi như thể đóa nhung hồng
Ai tẩm thêm vào hương buổi tối
Biết rồi ... có phải vậy hay không
Còn cây bông sứ chắc thêm cao
Mấy nhánh ngang ngang sắp sỉ rào
Bữa bữa thăm chừng hoa có nhú
Vườn vui trở giấc… lá xôn xao
NhàQuê 02-06-09
Lời Bông Sứ
Bông sứ hương thơm tỏa ngát sân
Lời thay gởi đến thật ân cần
Ru êm ngủ giấc tròn đầy đặn
Và mộng mơ nào cũng ngát xanh
Hoa sứ có nồng hơn nguyệt quới
Nhưng hai chuyên chở những tư riêng
Dịu dàng màu trắng như e ấp
Tha thiết lồng trong nét dịu hiền
Có phải gầy bông lúc hiểu ra
Một thời nào đó thật là xa
Ngẫu nhiên ngang dưới đêm hoa nở
Giờ nhắc đến tên vụt nhớ nhà
Bao giờ có tưới cây hoa nhớ
Hạt nước long lanh tắm mát cành
Còn sót mùi thơm xin hãy gói
Cất vào dưới gối... gối trăng thanh
NhàQuê
Hương Nguyệt Quới
Lại đúng ngày cụm hoa nở trắng
Đợi đến đêm len cửa vào trong
Thăm người tưới chăm vun… hằng bữa
Tặng hương thơm nguyệt quới ngây lòng
Nằm thao thức mùi hoa gợi nhớ
Một nơi xa tận mãi vườn tiên
Vui hò hẹn mùa bông trỗ muộn
Phải xuống trần trả lỗi nhiều niên
Khu vườn nhỏ lá hoa để nhắc
Cuộc tình xưa thượng uyển và người
Cây kiểng biết nỗi buồn cô quạnh
Trỗ bông thơm kết trái xinh tươi
Đêm nguyệt quới nhớ gì không hở
Hương năm xưa góc nhỏ đợi chờ
Còn biết tới chừng nào hoa sứ
Một cánh thôi có để dành cho
NhàQuê
Hương Chờ
Ờ... thì chờ đến lần trổ tới
Hoa trắng tinh khôi lại rủ nhau
Thả hương thơm ngát từ đầu phố
Ru mềm mộng mị suốt đêm sâu
Nên lần âu yếm hôn vùng tóc
Bất chợt nhận ra hương rất quen
Lục lọi khắp cùng ngăn ký ức
Đúng rồi lâu lắm ...xuống trần đem
Những hương nguyệt quới nhiều kỳ trước
Quanh quẩn chần chừ chưa chịu tan
Len lén chờ người chân tóc đợi
Cảm ơn yêu dấu những nồng nàn
NhàQuê