Thơ Vui:
Chọc Trời
Gần Tết "giao thông" ví quá
Táo về chầu trễ Thiên Đình
Ai nấy đã xong tan hết;
Thôi giờ một cửa một mình
Ngọc Hoàng đòi làm tự kiểm
Lý do dẫn giải phân minh
Hứa hẹn thiệt là ác liệt
Thưa Dượng, Cháu xin tấu trình!?
Thượng Đế giật mình đánh thót
Táo kia! Mi cháu bà nào ?
Tại sao nãy giờ không nói
Tờ trình thôi dẹp khỏi coi!
Dì con đương triều Nghi Mẫu
Hiện đang Hoàng Hậu Chánh Cung
Cháu đây con người thứ út
Xưa hầu rượu rót tay bưng
Hoảng hồn mặt hơi dáo dác
Nhìn khắp thằng cháu đen thui
Bớt lo, mặt mày tươi tỉnh
Ngoắc Táo tới gần bên ngôi
Nói nhỏ ta nghe, ở dưới
Coi như Nhà Mình vậy thôi
Bà con ra ri chừ hỉ
Nhắn, chừng Ta rảnh về chơi
Chút Mi vô trong chầu Bả
Đừng có hé môi nghe chưa
Tiên nga chịu nào ta gả
Có qua có lại đủ vừa
Rong chơi Xứ Trời một lát
Phận xong quay trở về Trần
Khấn tâu cầu cùng Ngôi Báu
Nhín ban SÁCH QUÍ hộ thân!
NhàQuê
Khuấy Nước
Vặn Kak táo ga phựt lửa khè
Nấu đun từ bấy khỏe khòe khoe
Rung đùi đợi ấm kêu siêu ré
Phủi cẳng chờ chung bốc khói lòe
Phùng má thổi phù chiêu hớp lẹ
Há mồm thở hắt khúm xòe che
Trà tam rượu tứ cùng vui vẻ
Lỡ vận thất thời cứ khỏe re
NhàQuê
