Song Thất Lục Bát Xướng Họa:
Xướng: Lỡ cuộc tình xưa
Tôi lần bước về vùng ngây dại
Xưa cùng người con gái yêu thương
Dìu nhau lối cỏ ngát hương
Sóng tình ngây ngất vấn vương từng giờ
Vào mỗi sáng tinh mơ đi học
Lẽo đẽo sau nhìn tóc em bay
Áo em trắng đất trời say
Tôi gom gió lại theo mây viễn hành
Giọng ai nhẹ sông xanh trời Huế
“Xin ngàn đời lặng lẽ bên nhau
Dù bao ngang trái khổ đau
Tình ta sáng cả nỗi sầu sắc pha”
Nhưng từ đó tình xa không lại
Ước mơ rồi mãi mãi phù vân
Tôi thân phiêu bạt hồng trần
Cánh chim lẻ bạn bâng khuâng ngõ về.
Toronto March 30, 2008
Nguyên Trần ( Cựu Phó Tỉnh Trưởng Hành Chánh tỉnh Vĩnh Bình - NhàQuê chú thích )
Họa: Tiếc hoài...
Hồi đó một thời mơ vụng dại
Dịu dàng sao cô gái … anh thương
Tình ươm dịu ngát muôn hương
Dòng thư xanh mãi còn vương tới giờ
Hồi đó… đi về chung buổi học
Chiều nghiêng gió lộng tóc bay bay
Nắng hòa hơi thở như say
Chân theo lối mộng đường mây đồng hành
Hồi đó… xinh xinh…bài thơ Huế
Vần nối vần muôn lẽ đan nhau
Chưa từng nghĩ đến niềm đau
Một ngày tim rướm vết sầu lệ pha
Hồi đó… nghìn trùng khôn níu lại
Buổi tương phùng mãi mãi phù vân
Vai còn nặng gánh hồng trần
Mơ khi thanh thản bâng khuâng tìm về
Trúc Giang 31.3.08
Họa: Ngày vào xuân
Trên đường nhỏ nhuộm đầy hoa dại
Sắc hồng tươi con gái dễ thương
Đó dây thơm ngát mùi hương
Khiến lòng ta cũng vấn vương thuỡ giờ
Con phố ấy những giờ tan học
Lòng tuơng tư mái tóc ai bay
Tnh si mot thuõ mê say
Niềm vui cũng tựa chùm mây viễn hành
Mắt thương cãm như dòng Sông Huế
Những ngày vui lặng lẽ bên nhau
Xa rồi cảnh ấy về đâu ?
Tháng năm mang nặng mối sầu phôi pha
Mùa đông lạnh như còn lưu lại
Kỹ niệm buồn mãi mãi phù vân
Linh dinh đôi gót phong trần
Xuân vui sao mâi bâng khuâng chưa về?
Huỳnh ngọc Diêu
Tháng 4 08
Họa: Tặng Cho
Cổ tích bước ra từ hoa dại
Bỗng hóa thành cô gái dễ thương
Ai khoe vẹn sắc toàn hương;
Riêng thanh tao những lòng vương tự giờ
Biết rõ lắm tìm tòi tự học
Hiểu tận tường chân tóc bụi bay
Đam mê theo đuổi hăng say
Bao giờ chịu được mù mây ngăn hành
Duyên ngầm vẫn quay xanh nón Huế
Tiếng dạ thưa lời lẽ nhường nhau
Có dù thua thiệt phần đau
Tươi chong cười mỉm nén sầu vui pha
Một ngày mới… từ xa trở lại
Rửa tay bùn vói mãi phù vân
Trà thơm kể khoảng đường trần
Chừng như trong mắt bâng khuâng hiện về
NhàQuê Apr 2008
