Cô Bán Hoa Valentine's Day

Muốn ghé chào cô đứng bán hoa
Dòng xe thôi thúc khó ngừng là
Định quay trở lại ai như giống
Ủa lạ thường ngày sao khác xa
Năm nay ngày Tết trùng dịp Lễ
Nơi nơi nô nức ...kẻ kẻ mừng
Có một nhành bông hai ý nghĩa
Hèn chi cô nảy ý bỗng dưng:
Tặng đời chút đỉnh tạo niềm vui
Nề chi công khó... nệ lỗ lời
Giao Thừa trời đất sang Xuân mới
Hoan hỉ từng đôi ...ngẫm nghĩ cười
NhàQuê Feb 14, 2010
Cận Tết
Gần Tết giong ra ngoài chợ kiếm
Thứ gì chút chút với người ta
Hổng lẽ cứ ngồi lì gõ gõ
Bài vở mừng Xuân rượt đuổi nà
Bánh mứt Việt Tàu bày la liệt
Cầm lên coi... ngắm nghía một hồi
Chê bỏ xuống... mò qua thứ khác
Săm soi mãn nhãn rồi cũng thôi
Người mua sắm nhìn qua lẵm bẵm
Có biết chăng ăn uống kiêng khem
Họ tưởng đâu thấy hàng Trung Quốc
Yêu nước non nên Lão cóc thèm
Không phải giá cao hay vị kém
Định rồi dằn túi những tờ xanh
Bởi trực nhớ lát đây tới cử
Nốc mấy viên ực nước no cành
Nghĩ tới đó không mua mấy loại
Bảng nêu tên nhiều béo lắm đường
Mọi ngon ngọt thôi dành người khác
Quay trở về lo việc văn chương
Cặp XO còn nguyên trong tủ
Tết năm nay quà cáp xin ngưng
Vụ rượu bánh thêm làm ngứa mắt
Chán "cù cưa" rút nút không chừng
Mở Email đọc thơ bè bạn
Cũng như mình thông lệ mừng nhau
Cảm ấp áp cuối đời viễn xứ
Như đang nâng ly rượu bọt trào
NhàQuê
Chờ Giao Thừa
Chiều nay mới thỉnh hai chai rượu
Đợi tối giao thừa lếu láo chơi
Vô mấy ly đầu còn tỉnh táo
Tứ phương bất kể nhớ là mời
Trước khi ngã gục lầm bầm đếm
Ủa, có lần nào với chính ta
Nếu chửa thì đây cho đủ cặp
Ruột rà thân thiết tuốt trời xa
Đài báo suốt đêm nay tuyết đổ
Rạng ngày cao tới cả chục inch
Năm nào Tết cũng run cầm cập
Thiên hạ ngứa chân xúm xập xình
Còn một mình ngồi gù gật nghĩ
Lo toan đã vẹn ở bên nhà
Người người vui vẻ mừng xuân mới
Quẳng gánh, thăng trầm dẹp bỏ qua
Xương da xích đạo vùi trong tuyết
Chực rã nơi xa vọng hướng về
Nắm đất quê hương theo khắp cõi
Lấy ra nhìn lại điếng hồn tê
Một gói buộc ràng hình chữ S
Mở rồi người, đất cứ nhìn nhau
Mai nầy tro sẽ hòa cùng với
Trầm xuống biển khơi trọn ước cầu
Nốc cốc rượu Tây mừng Tết Nam
Nghe từng khóe góc nhói bao năm
Nhớ ly vừa kháp còn âm ấm
Cụng cụp, trót khà, nóng nóng râm
Có kẻ lưu linh trôi thất lạc
Buồn tênh Tết mãi xứ người ta
Khôn nguôi tự dỗ ngăn dòng lệ
Phú Lễ một chung cũng đủ là !
NhàQuê Feb 17, 2007
Hồi Xưa
Còn hơn tuần nữa trăng sẽ mỏn
Trời Đất thiên nhiên gọi trở mình
Tiếng pháo giao thừa từ lâu vắng
Nhớ hồi thuở nhỏ đợi bình minh
Thay quần áo mới chờ mừng tuổi
Lạy bàn thờ Nội xá Má Ba
Có lần Ba bắt làm thơ Tết
Cắn bút hằng giờ nghĩ không ra
Vì Ba muốn thử chuyện thơ văn
Cơm cha áo mẹ đã bao năm
Lại còn mang tiếng "đi học tỉnh"
Thuở đó ngu ngơ trước điệu vần
Lần ấy trong đời Tết buồn hiu
Lẩn quẩn ban mai tới xế chiều
Cấm cửa... bạn bè ngoài hú hí
Phải được như giờ vui biết nhiêu
NhàQuê Feb03,2010
Đêm Qua
Đêm thứ bảy cuối tuần dự tiệc
Sảnh đường đông có đến mấy trăm người
Xe tới trễ không còn chỗ đậu
Chạy vòng xa đi bộ cũng hơi lâu
Được có cái đúng giờ khai mạc
Nhóm chủ trương toàn tu sĩ trẻ nhiệt thành
Bưng dọn liền tay nói cười vui vẻ
Chợt nhớ bài hát gì "...hiền như Ma Soeur"
Ngoài ban nhạc nhóm ca toàn tu sĩ
Trình diễn đâu khác chi những Nhà Nghề
Cũng hài hước tếu cười lộn ruột
Họ sống đời xuất tục hồn nhiên ghê !
Những quyên góp chuyển giúp đàn trên trước
Nay đã già thiếu thốn ở bên kia
Ta kính phục những tấm lòng chân thiện
Làm miên man suy nghĩ suốt đường về
NhàQuê 03-05-10