Nói Với DÒNG SÔNG THƯƠNG TÍCH

Một ngày sông hết phiêu sinh
Hết hoa tim tím lục bình trôi trôi
Ngồi chờ tăm cá quẩy đuôi
Hàng bần phe phẩy không lời dạ thưa
BN >>Mồ hôi lã chã trời trưa
Khát như biển mặn thèm mưa giữa hè
Xa hàng dừa... khuất bờ tre
Ngồi mơ gió rũ mây che ngang đầu
Một ngày... bãi biển nương dâu
Dòng sông oằn oại niềm đau không lành
Muôn trùng hơi thở mong manh
Đêm non nỉ khóc ngày đành lặng căm <<BN
Tay dang độ lượng ngàn năm
Vàng hoa xanh lá từ mầm yêu thương
Và như mỗi một đời thường
Tiềm trong từng áng văn chương tuyệt vời
Theo dòng thinh lặng vẫn trôi
Làm sao vớt được mây trời dưới sâu
Gió về đâu … nước về đâu
Chờ khi tới lượt qua cầu thời gian
Phù sa lắng xuống nguy nàn
Đất gồng mình gánh khô khan thiệt thòi
Hạt mưa rơi xuống từ trời
Đỏ hoe kim loại ngậm ngùi đời sau
Thòng chân xuống rạch nghe đau
Nước ơi thương tích biết sao vỗ về
Ngoái nhìn lần nữa sông quê
Lở bồi trang sử mà tê điếng lòng
Ra tay bức tử dòng sông
Lúa co chân nóng ... ruộng đồng nẻ khô
Ngữ ngôn trở giấc mơ hồ
Từ nguyên vĩnh thọ … mưu đồ hưởng dương
Đầu môi vô hạn tiếc thương
Gác tay lên trán: Như dường chiêm bao !
May ra kỳ tích ngọt ngào
Sông khô trở giấc rì rào như xưa
Không nhờ lũ chẳng vì mưa
Từ trong huyền thoại mới vừa tinh khôi
Một nơi đâu có lở bồi
Giữ nguyên thinh lặng nứt chồi như như
TRẦN TRI KỶ ( NhàQuê ) Mar 11, 2020
☆☆☆☆☆

TIẾNG XƯA

Đêm nghe tiếng sóng bổ ghềnh
Lọc qua từng kẽ liếp phên sơ sài
Đi gần cuối cuộc trần ai
Tiếng xưa còn đọng ngân dài trong ta

Đêm nghe vẳng tiếng tù và
Hình dung rộn rịp thuyền xa về bờ
Lao xao đánh thức cơn mơ
Tiếng xưa đâu đã phai mờ thuở nao

Trưa hè tu hú gọi nhau
Khi vui lúc thảng... trên cao mé đồng
Bây giờ nắng có còn không
Tiếng xưa vang mãi hoa vông đâu tàn

Xế nghe bìm bịp khẽ khàng
Về thôi ... nước sẽ đầy tràn không lâu
Nếm qua mùi vị cơ cầu
Tiếng xưa có mấy ai đâu được là

Vạc sành tấu nhạc ... hòa ca
Trong im ắng đó ... đêm qua ngạt ngào
Bây giờ phố thị lao xao
Tiếng xưa có lẽ tăm hao mà tìm

Trưa hè cây cỏ lặng im
Gục đầu chết khát rễ tìm mạch sâu
Nghe thình thịch trên nổng cao
Tiếng xưa con chữ nát nhầu gót chai

Lũ chim ríu rít cuối ngày
Quây quần cổ thụ chung hai ba đời
Một hôm ngả rạp chơi vơi
Tiếng xưa mất mát ngậm ngùi ra đi

Chỉ nghe chỉ có thầm thì
Hai bờ đom đóm những vì sao đêm
Con thuyền rẽ nước êm êm
Tiếng xưa duy nhất khó tìm đâu ra

Cơn giông số kiếp cũng qua
Bão đời đã quét trôi xa dặm ngàn
Tưởng là mọi thứ vỡ tan
Không ... Trong tim đã bảo tàng Tiếng Xưa

TRẦN TRI KỶ ( NhàQuê ) Sep18, 2020
☆☆☆☆☆
Nói Với GÃ LƯU VONG (2)

Tháng tháng tiền hưu ngày đắp đổi
Ngờ đâu dịch nạn khuấy sanh linh
Lưu vong hiệp cuối còn cơ khổ
May mắn quanh ta ắp nghĩa tình
Vi tính cảm thông cho bú thép
Hiên thơ xuất hiện gã tàng tàng
Tự phong tiếng Việt hàng siêu đẳng
Múa gậy một mình ngỡ cõi hoang
Không phải đâu càng không phải đâu
Ví như con nước chảy qua cầu
Tiếng kêu róc rách thành âm điệu
Cải cách che đời suốt nỗi đau
Bên ngoài chín ửng hẳn Thu đang
Hạt nắng dần vơi bớt chói chang
Chút ít lách mình qua cửa sổ
Cũng từ đủ ngắm khoảnh trời hanh
Dừng lại Thu ơi, ga tháng mười
Ờ, mời Thân Khách hãy rong chơi
Tìm nơi có gió hoa sao rụng
Đuổi cánh xoay xoay đẹp tuyệt vời
Giá như êm ả Nước trôi xuôi
Bốn mấy năm qua chắc mọi người
Cỡ lão đêm nằm thôi gác trán;
Lời thơ lấp lánh những niềm vui
Hoặc vã không buồn sáng tác thơ
Đường suôn chẳng chạm những đâu ngờ:
Chim tu hú gọi lời ai oán
Bay khắp chiêu hồn một thuở xưa
Giữa hai chuyến thử chân nghe xót
Con rạch ngày xưa chết ngậm ngùi
Bìm bịp không còn nơi trú ngụ
Lớn ròng nửa đoạn nước buồn thiu
Gió chướng bông bần xòe rải phấn
Thơm thơm một khoảng tuổi thơ trôi
Đầy mà con nước ... ngưng chầm chậm
Con cá lạc đàn .... dợn quẫy đuôi ...

TRẦN TRI KỶ ( NhàQuê ) Oct23, 2020