Nói Với NGÔI MỘ GIẤY (1)
Vậy có một thời nhà phải to mồ phải lớn
Ruộng vườn kia thêm chật chội mỗi ngày
Cây lúa biết phận thân thu mình sống đời ngắn hạn
Giữa những bộn bề thần thánh biết là ai
Thần thánh mới bây giờ tranh nhau đòi lễ vật
Đòi đất, đòi vàng, đòi nằng nặc Đô La
Càng ngôi cao, càng đòi ăn toàn quý hiếm
Ăn những thứ lạ đời nên thần thánh cũng bịnh như người ta
Dù các bác sĩ, các lương y tận lực tận tâm ... giúp chữa
Vì bệnh lạ, đành vô hạn tiếc thương, thần thánh trút hơi thở cuối cùng
Nhưng thần thánh kia ơi ! Ráng chờ khi nào đúng lúc
Đúng qui trình mới được phép lâm chung.
Mấy ông bà gọi sử gia bây giờ ôi thôi khỏe lắm
Mẫu sẳn rồi chỉ việc điền tên
Tất cả hãn mã công lao … đều là hảo hán
Đều là anh hùng, rất mực thanh liêm
Từ thượng tầng trên cao lòng thòng cho tới dưới
Xuống tận các con dân xếp loại hộ nghèo
Cứu trợ ngửa tay... cũng xây nhà mồ mát mắt
Phong thủy, thợ mả, thợ hồ cứ thế phất lên theo
Có sống trăm năm uy quyền tột đỉnh
Lăng có dát vàng, có cẩn đá hoa
Tấm bia khắc, rao giảng gì gì đi nữa
Ngôi mộ giấy đời đời: Chánh Sử dễ chừng tha
Mồ xây cất càng nguy nga tráng lệ
Che được không, công đức hỏi là bao
Ngôi mộ giấy, mộ sử xanh lưu mai hậu
Cân sẽ nghiêng, vạch chỉ phía bên nào
Bây giờ đây chùa chiền miếu môn nhiều lắm
Chỗ nào nghe truyền khẩu cũng linh thiêng
Những chuyến xe đủ loại đủ màu nối tiếp ra vô xin giải nạn
Thương người quyền quý giàu sang nơm nớp khối ưu phiền
Thương Thay !
NhàQuê Apr 02, 2019
☆☆☆☆☆
Thơ MỀM
Nói Với ĐẾN ĐI
Tôi đi tìm những của tôi
Tôi về đọ lại xem tôi thuở nào
Tôi trầm tư ... tôi hư hao
Tôi đan mười ngón tôi vào của tôi
Đã không như .. đã lở bồi
Đã thành phế tịch ... đã vùi mộ sâu
Đã khác tên đã khác màu
Đã nan y đã biển dâu mịt mùng
Về đem về nhặt có không
Về rừng núi khóc về đồng khát khô
Về tìm bia .. về xem mồ
Về nghe tịnh độ về ngu ngơ sầu
Quê hương vết khứa niềm đau
Quê mình có đó mà hầu như không
Quê người mấy chục năm ròng
Quê xưa vời vợi mịt mùng nẻo mây
Có không cuộc đổi dời nầy
Có không thương tích còn đầy khôn nguôi
Có không tàn lụi đến hồi
Có không gần lắm đất trời trùng tu
Lẽ tuần hoàn tiếp luân lưu
Lẽ đương nhiên đến cho dù cố ngăn
Lẽ ra đã bước kịp bằng
Lẽ nào không lẽ cứ ngần ấy sao
Đủ thành ác mộng hanh hao
Đủ phong ba đủ nỗi đau khôn cùng
Đủ mai sau sẽ hình dung
Đủ nghe đau nhói cả vùng tâm tư
Khép trang du ký huyễn hư
Khép hờ cửa đợi ... đang như giao mùa
Khép riêng tư ... thật vặn vừa
Khép ngăn ngỡ có mà chưa có gì
Cuộc trần đã chuyến hành di
Cuộc trăm năm cuộc từ ly âm thầm
Cuộc trở hồi cõi xa xăm
Cuộc hoàn viên hẳn riêng phần dành cho
Hành trang nhẹ hễu lên đò
Hành trình nhân loại cuộc cờ đã xong
Hành y ngôn lịnh cửu trùng
Hành hương thanh thản tới vùng thiên nhai
Hương hoa ngan ngát dặm dài
Hương xuân trở giấc từ ngày chia xa
Hương chờ hồ tưởng phôi pha
Hương xưa thầm lặng mặn mà vẹn nguyên
Miền quá khứ miền căn duyên
Miền gieo nghiệp mới hay miền thới lai
Miền thực hư miền hình hài
Miền bao la tới miền vay ân tình
Xưa nay rằng cõi nhân sinh
Xưa nay thử thách rằng rình rập bên
Xưa nay rằng vạn chông chênh
Xưa nay rằng quyết lòng bền đến đi
NhàQuê Apr 03, 2017
VÀ TỪ ĐÓ THÀNH THƠ
Và từ đáng lẽ chảy xuôi
Đã quay chảy ngược vào tôi nằm chờ
Kết tinh bao nỗi thành thơ
Hóa thân con chữ dật dờ ngữ ngôn
Và từ đáng lẽ nỗi buồn
Đã quay về mộ vùi chôn nằm chờ
Khi đầy dưng hóa thành thơ
Bay ra vô cực mịt mờ phía mây
Và từ đáng lẽ đó đây
Đã quay lưng lại lưu đày căn cơ
Khi đau cùng tận thành thơ
Hiện thân triều sóng vỗ bờ thế nhân
Và từ đáng lẽ ngại ngần
Đã quay tích lũy nên tầng ước mơ
Khi ngày rạng rỡ thành thơ
Là khu vườn mới nào ngờ lại như
NhàQuê Apr24, 2017
HÃY CHO
Hãy cho nhau chút thâm trầm
Qua dòng hệ lụy ngàn năm ngọt ngào
Hãy cho nhau chút thanh tao
Để nghe ấm áp len vào thật sâu
Hãy cho nhau thuở ban đầu
Luôn còn trú ẩn chân cầu thời gian
Hãy cho nhau chút nồng nàn
Mai kia còn lại ... chỉ ngần ấy thôi
NhàQuê Apr 24, 2017
