Thời Tầm Sư Học Đạo

Con Khô Rớt
Mở bịch tôm khô sang keo đựng
Vài con” bất phục” rớt trên bàn
Kể như công thưởng vui vẻ nhận
Răng già trệu trạo ngon hết can
Có dù rớt đất ta cũng lượm
Tiếc chỗ từ xa gởi qua đây
Tôm cá nơi nào mà chẳng có
Thương sao bên đó nhớ bên nầy
Chiêu ngụm trà lài sẳn “đưa cay”
Mới đó thời gian vun vút bay
Nhớ thuở thương hồ thầy đệ tử
Ra vàm ghé bến khắp Miền Tây
Nhóm bếp nửa đêm nấu ấm trà
Lục lạo lon đường mới nhớ ra
Hồi sáng lại quên mua bánh kẹo
Tôm khô thắc ngặt được quá là !
"Gia Long tẩu quốc” có vậy đâu
Mắm sống bần chua cũng nuốt nhầu
Ngư ông bày vẽ trà buổi sáng
Tôm khô, chưa chắc dễ “dân giàu”
Nay viết bài thơ như nhắc lại
Miền quê cũng lắm thú ăn chơi
Khô lân chả phụng chà, cao quá!
Quanh quẩn vườn sông đủ sướng đời
NhàQuê, 21-08-08
Phải không...
Trà thơm bén vị ...tôm khô
Hưong quê gợi nhớ tựa hồ đâu đây
Bạn bè thân thích vui vầy
Răng long đầu bạc chừng nầy vẫn như...
Nhấp vào cỡi mối sầu tư
Mở trang ký ức đã nhừ tháng năm
Con tôm khô rớt kêu thầm
Tình sông tình nước thắm đằm biết bao
Thuyền trôi chở ý dạt dào
Đưa người về với thuở nào ngược xuôi
Thương hồ lang bạt xa xôi
Khi lên...bục giảng lúc ngồi ...rửa tai
Bây giờ nhắc lại như say
Bần chua mắm sống thèm...nay đâu tìm
Lâu rồi kỷ niệm nằm im
Mà con khô rớt làm tim bồi hồi
Trúc Giang. 22.8.08
><><><><
Ơ Mắm
Đậu rồng ra trái mùa vào chướng
Hương mắm đồng kho bay khắp hè
Lặt hết ao, vườn rau mướt mượt
Vàng xanh đỏ tím...đượm tình quê
Bên nầy mấy bận bày làm thử
Đầy đủ còn hơn lúc ở nhà
Cà tím thịt phai cân cá nạc
Mới vài ba đũa đã buông ra
Má nhắn về thăm Má nhớ con
Thực ra thạp mắm mới vừa ngon
Má kêu biết tánh hay thèm vặt
:"Mình nó nửa ơ dễ có còn!"
Giờ con dâu thứ, gốc Cà Mau
Mỗi dịp xuống thăm dẫu thế nào
Dọn bếp sân sau đun bún mắm.
: "Cha đừng ăn tiệm hổng ngon đâu!"
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Lúa trỗ đòng đòng bông súng nở
Càng cua, rau chốc, ngọn khoai lang
Giàn nhạc sẳn sàng chờ hợp tấu
Mới đó mà nay đã ngút ngàn!
NhàQuê 01-09-08
Vì Đó là Hương Quê
Thiếu bạn bè thân vắng ruột rà
Sơn hào hải vị chất quanh ta
Cũng không sánh nổi rau đồng ruộng
Càng chẳng bì so ơ mắm cà
Cọng đắng thấm hồn quê bỗng ngọt
Rượu cay đậm vị nước thêm ngà
Sông trôi biển cuốn đời lưu lạc
Mới khát khao thèm…đến xót xa
Trúc Giang 01.9.08
><><><><
Mộng Và Thực
Có lẽ ta già từ lâu lắm
Bởi yêu cốt cách của người xưa
Mở mắt sáng mai đầy nắng mới
Khề khà rượu lạt những hôm mưa
Có ao nuôi cá vườn vừa đủ
Thả rong đâu đó mấy bầy gà
Ai nài hỏi mấy không hề bán
Bạn tới thăm chơi có gọi là
Xanh mướt chung quanh giậu tươi xanh
Dây leo bông tím cánh mong manh
Gió thoảng lung linh bầy bướm lượn
Bốn mùa cảnh sắc bốn mùa tranh
Cách không xa lắm phía sân sau
Rau diếp ngò hành chen chúc nhau
Ớt sả bạc hà cây lá quế
Nồi canh chín tới tỏa thơm ngào
Bốn góc ta trồng cây bông sứ
Đêm đêm hương thoảng nhớ đường xưa
Một mai cuối hết vùi đâu đó
Còn thấy mùi thơm thuở đứng chờ
Lâu lâu ta cũng đi vô chợ
Chồm hỗm chờ đem tô cháo lòng
Rủng rỉnh má mầy cho dằn túi
Bạn bè hú hí quán vui đông
Nếu có đứa nào đi trước ta
Sá gì đây đó quãng đường xa
Nhang trầm quyện khói quanh di ảnh
Còn mất nhìn nhau chẳng khác là
Lẽ ra đơn giản chớ nào mơ
Tạo hóa định xong một ván cờ
Dù nay ta được nhiều hơn ước
Vẫn cảm trong lòng kẻ bơ vơ
NhàQuê. 09-09-08
Ờ...phải Đó....
Càng Già càng nhớ chuyện đời xưa
Lẩn thẩn lơ thơ hết chỗ chừa
Có lúc hồn chìm mơ ngược đuổi
Nhiều khi trí bổng mộng xa đưa
Đang cười chợt mếu ...thương thân phận
Mới ngủ lại choàng... giận nắng mưa
Trăm Lão một Ông thơ chín mọng
Thơm tình ngọt ý nhấp càng...ưa...
Trúc Giang 09.9.08
><><><><
Chứng
Lên đồi nằm sải cổ thư
Chờ tia nắng rọi hiền từ kệ kinh
Chân què ngựa chứng ngẫm mình
Kéo xe tàng tích dặm nghìn cỏ khô
Mở cương tắm suối mơ hồ
Thiên la địa võng tiền đồ mù khơi
Hoàn yên lục lạc rong chơi
Buồn vui giậm cẳng quên đời phía sau
Mắt che roi quất niềm đau
Vó câu đồng loại cơ cầu nhiều phen
Tưởng đâu chân cứng đá mềm.
Đừng tin lần nữa lại thêm đau lòng !
NhàQuê. 16-09-08
Yên...
Gót chân thiên lý giẫm mòn
Tung hoành trời đất đâu còn chỗ nao
Chiều nay dừng lại vẫy chào
Đồi xanh gió mát thở phào nhẹ thênh
Soãi mình nệm cỏ mông mênh
Xanh rì một cõi suối rền chim ca
Yêu thương dòng chảy hiền hòa
Xoa lành những vết can qua tủi buồn
Nẽo bon chen gối đã chồn
Bình tâm dõi bóng hoàng hôn xuống dần
Ngắm trăng treo dạ tần ngần
Thiên thai trần thế xích gần nhau hơn
Đi đơn nay lại về đơn
Trãi lòng thanh thản tạ ơn đời nầy...
Trúc Giang 16.9.08
><><><
Buồn...Tiễn bước xuân qua
Họa bài "Nghĩ Về" của NhàQuê
Tết đã đi qua được mấy tuần
Hương còn vuơng vấn khắp vườn sân
Lưu lưu chén rượu vài bằng hữu
Luyến luyến chung trà đám bạn thân
Níu chặt tươi vui thêm ít phút
Chia vơi quạnh quẽ bớt đôi phần
Ừ thì cũng thấy dường như thật
Phảng phất cõi buồn gợn ý xuân
Hương còn vương vấn khắp vườn sân
Gót ngọc vờn tung đậm dấu hằn
Quyến chiếc thuyền mơ chèo vội vội
Rũ con sóng nhỏ vỗ dâng dâng
Hồn trôi vướng bóng cành dương liễu
Trí lộng in hình đoá tuyết vân
Nào thực nào mơ ... đầy diệu ảo
Say say tỉnh tỉnh biết bao lần…
Phảng phất cõi buồn gợn ý xuân
Người vui ta ngắm tưởng thêm gần
Trong xa nghĩ đến nhiều bè bạn
Giữa lạ mơ về một dáng thân
Theo bước thời gian cây dẫu cỗi
Đọng lòng năm tháng nghĩa như tân
Bên lề cuộc sống chừng vô vị
Chợt thấy đời còn chút đặc ân
Trúc Giang 12.3.07
Nghĩ Về
(Thể Loại: Lá Sách)
Từ nay tới đó chỉ vài tuần
Tuyết muộn hè nhau biến khỏi sân
Ngập lối hàng cây tranh nhú búp
Đầy đường lớp cỏ ướm vươn thân
Quê xưa Tết hết từ lâu lắm
Xứ cũ Năm đi được ít phần
Lạ quá trong lòng bao cảm nghĩ
Khi trời đã chuyển tiết vào Xuân
Tuyết muộn hè nhau biến khỏi sân
Ra đi có chút dấu còn hằn
Như vừa dứt hột cơn mưa vội
Tựa mới tràn bờ đợt sóng dâng
Bất chợt thầm thương thân phận cỏ
Bồi hồi tưởng nghĩ kiếp phù vân
Trăm năm mới đó chừng như đã
Hợp mặt chia tay cũng lắm lần
Ngập lối hàng cây tranh nhú búp
Mùa vui đến thật đó rồi sao
Trông vời xứ cũ chùn tâm trí
Nhớ quá quê xưa nước mắt trào
Chớ phải xuân tươi gây thổn thức
Không là tiết mới dậy xôn xao
Thâm sâu tự cõi thiêng liêng Những
Chực dậy tràn tuôn rất rạt rào
Đầy đường lớp cỏ ướm vươn thân
Nước biếc non xanh góp tạo phần
Đất nước cưu mang chia sướng khổ
Con người xẽ gánh xớt ân cần
Tìm quên hội nhập truân chuyên mới
Gác bỏ riêng tư thích ứng dần
Lớp trước xây cầu đâu quản ngại
Đàn con tiến bước chẳng phân vân
Quê xưa Tết hết từ lâu lắm
Cuộc sống đua chen lại bắt đầu
Chạy gạo hằng ngày rời rạc xác
Lo ăn bữa bữa phạc phờ râu
Quê hương gấm vóc hình như chỉ
Biển bạc rừng vàng mới chớm câu
Thử hỏi cùng chung giòng máu thắm
Mà sao kẻ đói kẻ giàu mau
Xứ cũ Năm đi được ít phần
Mùa màng vẫn vậy thiếu tro phân
Mua đen bán đỏ tung hoành khắp
Nhất thế nhì thân ngoại bất cần
Hất cẳng tranh giành vai bị gậy
Vồ ngai kiếm chác chức no thân
Mai kia mốt nọ tan hoang hết
Cuối mặt Mẹ chung hổ mấy ngần
Lạ quá trong lòng bao cảm nghĩ
Xa quê biền biệt đã bao năm
Chừng như liệm kín bao nhung nhớ
Cứ ngỡ vùi chôn những khuất thầm
Tưởng vậy dường như nào phải vậy
Tin nhiều đến lúc vỡ hờn căm
Thời trai trả đủ lời sông núi
Ngẫm trách quyền uy gióng hướng lầm
Khi trời đã chuyển tiết vào Xuân
Có nghĩa niềm vui xích lại gần
Lớp trẻ hân hoan chưng diện mới
Làng già hỉ hả viếng người thân
Ô hay tạo hóa dày công tạo
Khéo nhỉ nhân quần vẽ nét tân
Lúc chán nhìn quanh sao phát bực
Chừng khi ngẫm nghĩ quả hồng ân
NhàQuê
><><><><
Bánh lá Mơ
Vương vấn Rau Mơ nước cốt dừa
Hiền lành dân dã lắm người ưa
Ngâm ngâm màu đất mênh mang trãi
Đầm đậm hương quê ngan ngát đưa
Gắn bó nương thân theo lá mỏng
Thủy chung giữ phận nép song thưa
Không chê hãy ghé vào đây nhé
Chậm chạp bánh ngon chẳng dại chừa!
Trúc Giang
Bánh Dừa
Cách sáng Má mua chùm bánh dừa
Phát đều từng đứa thảy đều ưa
Đậu xanh vàng hực mùi bùi phớt
Nếp trắng ngà ngà hương thoảng đưa
Dẽ dặt lạt dừa ràng kết chặt
Gọn gàng bắp lá gói dầy thưa
Nổi trôi vẫn nhớ thời đi học
Hột nếp dính da cũng chẳng chừa!
NhàQuê
><><><><
Bánh Xèo
Xếp nửa vầng trăng đặt giữa vườn
Kỳ hoa dị thảo ngát muôn phương
Chị Hằng thơm phức mùi trinh nữ
Chú Cuội ngọt dòn vị nếp hương
Nước mắt Long vương hòa tỏi ớt
Cây dù Thổ địa ườp tiêu đường
Vừa ăn vừa hít... phàm phu thế
Sì sụp xong rồi... lại vấn vương...
Trúc Giang
Bánh Xèo Đãi Khách
Đãi khách Ca Li món bánh vườn
Rau mua "đầu mối" rẻ vô phương
Cải xanh húng diếp còn non mướt
Tép giá nấm hành thoảng vị hương
Chảo nóng bột xèo kêu áo áo
Bánh vàng xạn sẫy tróc đường đường
Phần ai nấy đớp "không giao chĩa"
Bóc hốt chứ đừng kiểu đế vương
NhàQuê