LỬNG LƠ ÁC MỘNG

Gồng mình chịu đựng lạnh căm
Đất luôn nhẫn nhục, âm thầm, chắt chiu
Khoan dung, tha thứ bao điều
Xới đào tìm rút ... mọi tiêu tan dần

Nỗi niềm Đất chỉ khóc thầm
Thở than cùng Nước ngàn năm chung tình
Mưu đồ hủy diệt sanh linh
Liệu rồi đất vỡ hóa thành bụi tro ?

Trong không gian đám bụi mờ
Có hình nấm độc lửng lơ, tội tình
Vừa tan xanh ngát hành tinh
Thái Dương Hệ bỗng chông chênh bất ngờ

Cũng từ ý tưởng điên rồ
Đảo khuynh thiên hạ ... cơ đồ thênh thang
Giật mình suy nghĩ miên man
Thì ra ác mộng rõ ràng khùng điên

NhàQuê Mar20, 2022
○●○●○●○●○●○

CANH TẬP TÀNG:

Mưa
Qua hồi nắng ấm vừa sau Tết
Mây giăng xà thấp gió Tây Nam
Những trận mưa mùa hay bất chợt
Đủ ướt áo người đủ giữ chân
Phải chi ta được là giọt nước
Lất phất cho đời viết thành thơ
Hay bay nhẹ hửng... xòe cánh lá
Trên cao lượn xuống chỗ đang chờ
Nhất định không làm cơn thịnh nộ
Không làm tia chớp không gió giông
Để cánh vườn ươm mai hé nắng
Vừa nức đêm qua điểm nụ hồng
NhàQuê 08-06-2011
Nắng
Chưa Hè nóng đã trên trăm (105 độ F)
Ngồi chờ hơi mát ướt dầm dề lưng
Hít vô hình chỉ nửa chừng
Thở ra miệng cũng phải ngừng hồi lâu
Tàn xanh thấm mệt gục đầu
Xuân còn lãng vãng như hầu làm lơ
Tìm từng con chữ gieo thơ
Chúng buồn hóa lỏng ...khật khờ cơn say
NhàQuê 09-06-2011
><><><><><><
Lối Trăng Theo
(Cảm Tác Theo Một Câu Hỏi)
( 13-25)
Người hỏi bên nầy có nhớ Trăng
Quê hương di trú thể nào bằng
Cho dù trời đất vầng chỉ một
Nhưng áng trong ta đến những hằng
Ấu thơ lấp lánh dãy ngân hà
Cổ tích mơ mình khoác áo hoa
Nhẹ hễu thân phàm đi dạo khắp
Muôn vì tinh tú mấy trùng xa
Đôi tám bỗng nhiên trăng diễm tình
Như gần... chợt vợi... thoắt lung linh
Ngàn năm ngây ngất bao trang khách
Nhà đối… trăng ai… tưởng của mình
Vác súng lên rừng thuở đảo điên
Nhớ trăng phố thị chiếu nghiêng nghiêng
Nói lời giã biệt…. còn như thiếu
Vác súng lên rừng thuở đảo điên
……………………………..
NhàQuê 2009 - 2011
0-0-0-0-0-0
Đi Lạc
Tới ngã tư nhìn hàng phố mới
Biết mình đã lạc trên quê hương
Phần tư thế kỷ đâu xa lắm
Mà sao ngớ ngẩn đến lạ thường
Nhắm mắt định thần trong phút giây
Cố tìm cổ tích sót đâu đây
Ta như đang giữa khu đồng bóng
Khoác áo đủ màu tranh múa may
Ta hỏi thăm ta... xem ai biết
Trả lời... ngôn ngữ khác không ngờ
Rút ra tờ giấy làm sấp ngửa
Rồi đứng bên đường hát ngu ngơ
NhàQuê 02-08-2011
<<<<<>>>>
Một Đời Hư
Ký ức dẫn về thuở chơi ngông
Qua từng bờ nhỏ vắt ngang đồng
Vai đeo bịch đệm vài chai rượu
Sợ hụt giữa chừng lại mất công
Rau muống dưới mương cá đổ lờ
Canh chua món nướng thảy đơn sơ
Giữa sân đệm trải trăng vừa sáng
Gọi hú chòi bên ...nhập cuộc cờ
Vài chai quên hết họa qua phân
"Thượng giới" khó như dưới cõi trần
Rượu đế trong veo mồi nóng hổi
Chén thù chén tạc rộ cười rân
Đêm nay nhẩm tính lại từng người
Có đứa từ lâu bỏ cuộc chơi
Ngủ giấc miên man vùi thế sự
Trăm năm ...Ờ nhỉ ...cũng xong đời
NhàQuê 03-08-2011
oqoqoqoqoqoq
Tưởng Đâu Về Già ...
Tính nghỉ hưu đi nơi nầy nơi nọ
Rồi cuối cùng đủ thứ xúm níu chân
Từ sáng tới chiều thuốc viên thuốc nước
Đùm túm đi xa ôi cực biết ngần...(trần thân)
Tính những nơi qua món ngon ghé thử
Bù lại thời cơm sấy nuốt cầm hơi
Khỏa màng màng vũng mưa rồi ực ngọt
Vậy mà nay kiêng cữ chán sự đời
Không phải sợ lần cuối cùng thuyên chuyển
Ra ngoài gò…. theo nước biển ngao du
Tiền nạp Lang Tây… mua lòng cứu độ
Hăm mẻ răng… trong máu đủ loại thù
Liều thuốc tăng… bịnh tình đùa giỡn mặt
Nắm tay lôi về cái thuở đã lâu
Thứ gì đâu cũng nghe nhiều công hiệu
Một bước linh đơn... một bước nhiệm mầu
Ngày thêm lặm ngỡ mình là thầy thuốc
Nghe phong phanh không ai biểu cũng bày
Kể vanh vách người nghe chưa ghi kịp
Mình hết đâu …ngẫm nghĩ thiệt lạ thay
NhàQuê 08-08-2011
EFEFEFEFEFEF
Hồi 1:Tộ Canh Bài Thuốc
Cha mẹ nhỏ, ba má ta thân thiết
Thôn lân hay bà con xa không biết
Nhà hai bên qua lại thiệt... thiệt gần
Hai đứa kiếm nhau mấy lần,... ngày một
Lâu lắm rồi chưa thăm lại chốn quê
Khói tỏa canh rau làm nhớ quá hề
Của một bận nồi cơm vừa ghế cạn
Nhỏ ló vô rồi vội te te về
Trở lại cho tô canh còn dẫn giải
Giọng ra như thầy thuốc ở đâu rồi
Ta con chiên thành tâm nghe rao giảng
Về rau dền rau ngót rau mồng tơi...
Cũng bao thứ rau ngày xa xưa ấy
Cũng lá xanh lá tím đỏ đủ màu
Cũng thịt tôm tiêu hành quếch nhuyễn
Cũng nóng thổi phù sao khác làm sao
Bởi lần đó nhỏ líu lo cười nói
Bởi ngoài cơm chỉ kho quẹt và canh
Bởi má bên kia nhỏ ta ngồi cạnh
Bởi như rau nhờ đất ấy tươi xanh
Ta nhớ chưa lần ngõ lời cùng nhỏ
Nơi dành cho đó ngự chỗ Thiên Thần
Như thầm hẹn giữ hoài hoài thánh thiện
Ta rời nơi và từ độ xa xăm
Nghe nói nhỏ lặng buồn không cải chánh
Ta và con của nhỏ giống hao hao
Nói sao hết nỗi lòng người tiết phụ
Vị thuốc tương tư lẩn mớ rau nào
NhàQuê Jan 14, 2007
Hồi 2: Tộ Canh Bài Thuốc
(Cám ơn Độc Giả)
Ta ở nơi trái rau khó kiếm
Chợt một hôm thèm món tập tàng
Nghi ngút khói đủ đầy gia vị
Tưởng rằng ngon ...nuốt vội nghẹn ngang
Thôi cũng ráng biết đâu vị thuốc
Nghe hồi xưa Ba Má nói rằng
Ông Bà ta thường hay trị liệu
Mọi bịnh tình trong cách uống ăn
Không lẽ nói thuở trai ế độ
Tưởng tượng ra những cuộc tình duyên
Chốn quê nghèo đấp qua vá lại
Gọt giũa thành thơ mộng thần tiên
Có người đọc tưởng lầm chuyện thật
Phải chăng thơ đạt được điệu vần
Khiến cảm xúc ngỡ đâu hồi đó...
Nói thiệt tình làm cũng sượng trân
Thầy có dạy rằng là thơ phú
Bay lên trên cõi tục đời thường
Tạo thanh thoát nhờ thêm trí tưởng
Đượm vẻ buồn phải đệm cung thương
NhàQuê 07-11-2009