Thơ Cười TỦM TỈM

NHÃN TIỀN
Làm thầy cho điểm khắt khe
Tưởng rằng thường sự ai dè ép phê
Tóc dài nhiều chuyện nhiêu khê
Nhìn hình lầm tưởng tóc thề quý cô
Tư Lịnh lại nói thêm vô
Mình chích hai mũi vụ Cô-vy rồi
Hoa Xuân trố nụ xinh tươi
Bịnh dịch đã giảm sắp hồi đó đây
Mỗi lần gió thổi tóc bay
Lòa xòa che mặt chẳng hay chút nào
Trên đường xe cộ thi nhau
Vượt qua lách lại ào ào phải trông
Tóc dài thôi cắt cho xong
Mát lại sạch, khỏi phải hong chải gì
Nghe bàn chí lý quá đi
Lật xem ngày tốt tức thì làm ngay
Mấy cô thợ cắt ngáp dài
Thấy người khách lạ lâu nay chưa lần
Chào Bà ... có hẹn hay không
Đã gọi giờ trước ... thưa Ông, nhìn lầm
Xong rằng trẻ hơn hăm lăm
Biết là cô nịnh mà lòng thầm ưa
Nhẹ nhàng như thế mới vừa
Quyết định phụp, khỏi cù cưa cù nhằng
Hớt xong Facebook hình đăng
Trò xưa mặc sức dung dăng phê thầy
Có vay có trả xưa nay
Vài chục tử đệ từ ngày có Phây
Trước khen thầy đặt thơ hay
Lại còn nhớ rõ người nầy chốn xưa
Nói chung xếp loại thượng thừa
Nghe như bay bổng như vừa chiêm bao
Nhưng mà chẳng có trò nào
Dám khen thầy cỡ mới vào ba lăm
Vậy ra còn giữ trong tâm:
Xưa thầy keo kiết điểm năm điểm mười
Được phê trò kẹo lại chơi !
Không cho giảm tới hai mươi tuổi đời
Có vay có trả ai ơi
Mình xưa hẹp lượng ... nay đòi rộng chi !
Điều Đơn Giản
Cầm giấy cho về trời xế bóng
Theo đường Sơn Phú lên Bến Tre
Một mạch cắm đầu đi như chạy
Mấy chục năm rồi nghĩ còn ghê
Rờn rợn sau lưng sợ tiếng kêu
Cây bàng xòe lá đứng buồn hiu
Hiểu kẻ đi ngang rồi đây sẽ
Ngựa trâu một kiếp khổ còn nhiều
Nhớ rõ một lần đi vác mía
Chủ cho một bữa ngon làm sao
Tép rang cơm trắng mơ chưa thấy
Cao lương mỹ vị có hơn nào !?
Bao năm biệt xứ vẫn thèm thuồng
Đọt luộc tập tàng chấm chao tương
Rau diệu canh dền chan lúp lúp
Mỗi lần nghe nhắc chuyện quê hương
Thời khổ nhiều nơi lếch thếch qua
Giờ đây mương ruộng đã lên nhà
Đồng chua nước mặn nay phố chợ
Không biết nên mừng hay xót xa
Bằng cả lòng thành cầu đơn giản
Quê hương nghèo khổ được chuyển mình
Mở cửa đón ngày người thanh thản
Đêm nằm thẳng giấc tới bình minh
NhàQuê Sep 17, 2008