THƠ VUI XƯỚNG HỌA
+++++
Lỡ Dại
Bị hố phen này tội quá ta!
Gặp bé trông hiền nên tưởng bở
Đụng người chẳng kém đâu ngờ hà
Bụng làm dạ chịu anh đành nhịn
Trách phận than thân em sẽ la
Có muốn quay về nguyên tuổi cũ
Mâm cơm hối lộ một con gà
Sương Anh
.
Bài Họa: Mốt
Nhuộm lẹ mau lên kẽo thấy già
Highlight vấn bím giống phe ta
Hơi thưa nhớ cấy thêm kha khá
Chậm mọc nên đi chỉnh sửa hà
Kéo níu xuân xanh ai hổng khoái
Hoàn đồng cải lão mặc người la
Vài ngày gội chải chuyên viên giúp
Kép nhí lơ mơ mắt quáng gà
NhàQuê
=========
Đá Điếc Chi
Cái ngữ gà mờ đá điếc chi
Vặc lông cắt tiết chứ chờ gì
Cục ta cục tát thua người nhạo
Cà gật cà gù chạy chúng khi
Đánh cổ lên mâm loài hữu ích
Bung chuồn khỏi cửa giống vô nghì
Khi già hóa dịch thành cù rụ
Cái ngữ gà mờ đá điếc chi
Đồng Lão
.
Bài Hoạ: Thầy Gà Nòi Bàn
Ô kê tốt quá chớ lo chi
Nhảy lẹ đâm sâu sợ quái gì
Giống giỏi vô đòn coi đáng nễ
Nòi hay xáp trận dễ nào khi
An tâm độ cáp vầy cầm chắc
Vững chí so đo thãy bất nghì
Mướt mượt lông đen màu hắc ính
Ô kê tốt quá chớ lo chi
NhàQuê
=========
Vịnh Ông Lão Ế
Phong sương mấy bận đã kinh qua
Thế giới nay thêm một bợm già
Ngữa gối mơ màng đu gác phượng
Xoè tay mong mỏi bẹo càm Nga
Khi trông nguyệt vạnh gào Thiên Sứ
Lúc vẩy tinh tàn réo Đại La
Vấn hỏi hồng loan sao chẳng chiếu
Mành xuân trải rộng để ai đà......?
Đồng Lão
Bài Họa: Đi Đông Đi Tây
Trời Âu đất Á có đi qua
Tính thử chưa chi mỏi gối già
Pháp Đức Hòa Lan Tàu Ý Mỹ
Triều Tiên Thái Mễ Thổ Phi Nga
Rong chơi để biết ồ … bao khác
Khám phá ra rồi ố… lá… la!
Cũng vậy so cùng đâu lạ mấy
Vì ta có cách vọt theo đà
NhàQuê
=========
Trèo Non
Non cao đứng ngắm chớ nên leo
Tới đỉnh mười người hết chín teo
Ngó lại mây che dầy lớp lớp
Nhìn ra đá độn nứt nhăn nheo
Khi xưa ở xứ đồng mông quạnh
Đến lúc xa quê núi dợm trèo
Bạn giục nghe ra ờ có lý
Gồng mình nhắm mắt thử vài keo
.
Lội Suối
Hễ núi cao thì suối phải sâu
Chênh vênh nọc ngắn ngại xây cầu
Trên bờ cỏ ống bò đan mịt
Dưới vực hầm ngầm sụp cấn đau
Lội rạch băng sông nguy hiểm thiệt
Trèo đèo vượt thác dễ dàng đâu
Cha sanh mẹ đẻ trời ban tính
Gặp khó càng hăng khổ tính sau
NhàQuê
.
Bài Họa:
Cố trèo
Trắc trở gồ ghề cũng ráng leo
Dầu cao mấy núi chớ nên teo
Mây che cỏ đậy dù nhiều lớp
Nắng chói đường đèo mắt chẳng nheo
Độc mã đơn thân lòng tẻ quạnh
Cheo leo vách núi cố chân trèo
Đường xa diệu vợi dài thiên lý
Cũng ráng mà leo thử ít keo
.
Băng suối
Sào dài chớ ngại mấy khe sâu
Vượt thử xem sao chớ đợi cầu
Cố vẹt giây giăng dù kín mịt
Vững vàng chẳng ngã sợ gì đau?
Băng qua ngọn suối ngon lành thiệt
Lởm chởm đường đèo có khó đâu?
Thẳng trớn xông pha đừng có tính
Dùng dằng trễ nải chẳng lần sau
Trúc Giang Tử (Đinh Công Thành, Úc Châu)
=======
Già Than Túng Thiếu
Thăm cô sẳn hỏi chứ thường hôn
Có chút ra vô cũng đỡ buồn
Cở lớn sồn sồn còn kiếm được
Chừng già lụ khụ chắc lơi hơn
Từ lâu đuối quá nên thôi chẳng
Bữa hỗm buông xuôi mới thấm đòn
Muốn xụm tiêu hao dành dụm được
Thành ra hụt hẫng khó lo toan
NhàQuê
*
TIẾC THỜI BÓNG XẾ
Nhìn qua bóng xế chửa hòang hôn
Thế sự quây lưng mãi thấy buồn
Lắm lúc lưng chừng nghe trậm trật
Đôi lần trót lọt có còn hơn...
Già mồm lấp liếm bày phương dụ
Uốn lưỡi lăm le thế đỡ đòn
Tạo hóa sanh chi trò tuổi tác
Xa thời tiếc nuối cũng toàn toan.
Hạ Yên Du (Washington State, US)
Chào anh NhàQuê, lâu rồi nay ghé thăm anh, chúc sức khoẻ
Thơ anh rất vui chắc nhiều người thích lắm. hyd.
○●○●○●○●○●○
Thơ ĐỐi ĐÁP
+++++++++
Hoa & Kiểng
Lão chơi kiểng săm soi từng gốc
Cây kỳ hình chỉ giống mình riêng
Tuổi già vui có thế nên siêng
Thích ở chỗ vườn nầy chỉ một
Phục lão ta có mắt biết nhìn
Từ hoang sơ đem về cặm cụi
Đam mê rồi khi nào đánh đổi
Những thứ kia lớp lớp đại trà
Kể từ hôm viếng vườn của Lão
Bông ta trồng chờ nở hoa thơm
Cũng bắt chước trái mùa khác tháng
Quý chỉ cần một nụ độc đơn.
Đúng phải vậy đêm nay hoa nở
Đợi cung nghinh chờ thánh giáng trần
Ngày trước mặt sẽ cười rạng rỡ
Bừng cánh xinh hương dịu lâng lâng
NhàQuê, July 24, 2008
Hoa & Kiểng và lão làm vườn
Lão chẳng nói người ta cũng biết
Hoa say mê kiểng thich thầm thì
Phải đâu mới tuổi nầy chăm chút
Từ thuở xưa trồng lắm cội si
Học tỉa tót đâu cần sách dạy
Khiếu trời ban nghệ tính đầy mình
Bàn tay uốn thân rồng hóa khỉ
Nheo mắt nhìn dị dáng cũng xinh
Cây gốc cỗi u nần khuyết tật
Ngã nghiêng cành che khoảnh rong rêu
Rễ ngang bướng viền quanh sân hẹp
Lão biến thành ôm cả càn khôn
Chuyện với Lão mơ màng hư thực
Thấy cuộc đời đôi lúc dễ thương
Nghe được tiếng hoa cười cỏ hát
Cả lời tình thơm mộng uyên ương
V.Đ. 24.7.08
========
Tranh
Gởi tặng cho ta một bức tranh
Vẽ riêng độc nhứt chỉ riêng dành
Cắm sào sông vắng con thuyền nhỏ
Chèo gác trời êm sóng nhẹ trành
Một chút bình an thầm muốn nói
Đôi điều sâu lắng ẩn bên trong
Hồn hòa lãng đãng buồn rười rượi
Có phải giùm thay cả nỗi lòng
NhàQuê
☆☆☆☆☆☆
NÓI CHƠI MÀ CÓ THIỆT
(Trong QUÁN BÌNH LỰN THƠ)
++++++++
Đừng !
Ai bày chơi dại vậy hà
Trời sanh con gái đàn bà để chi
Dịu dàng tướng mạo dung nghi
Lụa là trang sức dáng đi tăng phần
Từ lọ lem tới mỹ nhân
Ai ai cũng muốn trăm lần đẹp hơn
Thường thì chút ít phấn son
Xiêm y màu sắc càng tôn dáng ngà
Nhớ đừng giận dại vậy nha
Cái gì cũng trút phe ta .... ngọng liền
Hết hồn sau đó hoan nghênh!
NhàQuê July 30, 2013
.
Bình Luận
Lão Nầy sử đã ghi tên
Ba lăm từ dưới quê lên thị thành
Mới I tờ… đã thư xanh
Mười lăm mười bảy thì rành… yêu đương
Bước ngoan theo đúng lệ thường
Ngã ba đứng đợi tan trường chung đôi
Guốc dong gõ nhịp bồi hồi
Cầm tay…ngại lắm… hôn môi thì… liều
Nằm mơ giữa rọ còn yêu
Thơ tình giọng mật làm xiêu… hồn … người
Chuồn Chuồn Ớt
===========
Thiên Hạ Sự
Ta luôn quí trọng tấm lòng thành
Đứng giữa chân tình lẫn tị ganh
Phải nghĩ phải suy từng cội rễ
Nên phân nên định tận cây cành
Đời trần có mấy ai toàn thiện
Cõi thế đông vầy kẻ háo danh
Cánh nọ phe kia chi vậy nhỉ
Ta luôn quí trọng những tâm lành
NhàQuê July 19, 2013
.
Ngộ !
Lão kiếp nầy Tu… Phật đã thành
Dòng đời lặng sóng chẳng đua ganh
Yêu cây chăm chút hoa từng nhánh
Mến lá say mê trái cả cành
Sáng sợ bướm vờn sâu để dấu
Chiều lo sương phủ khói mờ danh
Thiên la địa võng giăng cùng lối
Cõi Niết không dung kẻ bất… lành
Chuồn Chuồn Ớt 19.7.13
.
Thiên Hạ Sự
Ta biết hôm nay chắc thế nào
Người cười cái tánh thích tào lao
Cả gan dám đứng ra binh vực
Chống chuyện nhân gian cố nặn xào
Xưa nay ta vốn kẻ phù suy
Lội ngược sóng xô chống thị phi
Phán đoán sự đời qua nhận định
Góc nhìn mở rộng lẫn du di
Nếu nghe thiên hạ đó đây đồn
Phải lượng mà tin thế mới khôn
Đâu lẽ bên đông đều đúng cả
Xưa nay sự thật mới trường tồn
À thôi ... quanh quẩn chuyện phiền hà
Thế giới bình yên chắc khó nha
Riêng mỗi hình như bom nổ chậm
Đang chờ hướng gió cháy bùng ra
NhàQuê July 17, 2013
=========
Mát Tay ... Tay Mát
Phước đức gặp người gốc Cõi Trên
Xuống miền Hạ Giới nổi danh rền
Kê toa chẩn mạch gần chuyên nghiệp
Cạo gió giác hơi riết phát ghiền
Cái bịnh ta mang chạy hết thầy
Lương y bí lối xá hai tay
Dây lang đọt đũa bèn dùng thử
Trúng thuốc cho nên được thế nầy
Biển Thước Hoa Đà nay sách lạc
Yêu nghề thôi hãy ráng "chuyên tu"
Còn không "tại chức" à tàm tạm
Tước hiệu đa khoa đạt cái vù
Nói chớ làm thầy cậy mát tay
Mò đâu ...bịnh mấy cũng thuyên ngay
Rờ xong ... chứng cũ xưa ... giảm hẳn
May mắn cho ai gặp đúng thầy
NhàQuê Sep 23, 2013
=========
Vịnh Bác Nhà Quê
Tướng ngó phương phi bụng bự là
Cái gì cũng tích …của bao la
Tính hờn đụng tới …liền ngoe nguẩy
Tật giỡn vừa khêu …bậy tổ bà
Rất giống em thơ thèm dỗ ngọt
Y như ... dê cụ khoái … tiên nga
Rượu thơ bạn hữu không buồn ngó
Xách giỏ tòn ten đảm việc nhà =))
BN
.
Thông Cởm
Người hay trách lão chỗ lơ là
Tánh khí bốc đồng dễ quạu la
Kẻ cậy như sai thường tớ né
Người cần hứa lảnh ít giao bà
Không màng trắc trở leo cung Nguyệt
Chẳng viện nguy nàn gõ cửa Nga
Mới hiểu lời khen rằng "bụng tốt"
Ngà voi khỏe vác độn cơm nhà
NhàQuê Mar 19, 2014
◇◇◇◇◇◇◇◇
Thơ Vui Xướng Họa
+++++++
Vịnh Quyển Sách
Trong em chứa đựng vạn trùng khê
Kẻ bắt đem chưng kẻ gối kề
Vật vả hình hài người ngấu nghiến
Dày vò thể xác chúng mân mê
Thân dâu trăm họ cần liền lấy
Phận lẻ muôn đời chán chẳng bê
Nguyện giúp cho chàng nên sự nghiệp
Dầu ai phụ bạc vẫn không ghê
Đồng Lão
Bài Họa: Vịnh Quyển Từ Điển
Trơn tru cũng lúc gặp nhiêu khê
Đỡ biết là bao có nó kề
Phạch phạch vài lần ra tỏ rõ
Tra tra ít đợt phát tơi mê
Bìa trơn giấy láng dày vừa đủ
Gáy cứng tờ mềm nhẹ dễ bê
Ấy vậy năm trường không thể thiếu
Công người tạo dựng thiệt nhiều ghê
NhàQuê
=====
Thơ Vui
Dạo Phố
Sáng ra làm khách nhàn du
Lượn vòng Phố Thị cầm như rỗi nghề
Ghé vô vài Quán bộn bề
Thấy người tranh cải chuyện về thơ văn
Bên nào cũng nhứt mực rằng
Hiểu tường học tận ai bằng ta đâu
Đứng nghe nhức óc điên đầu
Việc nhà hơi gấp ở lâu sợ khùng
Biết mình tánh dễ nổi xung
Quay lưng còn nói đủ chừng mình nghe
"Ló đuôi .... hết thảy.... rồi nè"
NhàQuê 03-09-09
Ông Già Lẩm cẩm
Ai biểu chàng ràng chỗ thị phi
Lóng tai nghe... búa đẽo làm gì
May mà đầu cứng nên chưa mẻ
Chứ nếu non cơ chắc té ì
Nhưng cũng chạm dây kêu cót két
Khiến về lãng trí nộ sân si
Dặn mai thức dậy thôi ra phố
Tìm đến nhà quê khoẻ tức thì...
nghe Bác...
Lão Te 03.9.09 (Trúc Giang)
=======
Ham Vui
Bất quá cho vui …sợ giận hờn
Bình thường ngán ngại chuyện tranh hơn
Làng văn nói thiệt tài hèn mọn
Bến chữ xin thưa ý chập chờn
Giá chẳng đa mang đâu đến đỗi
Bằng không nhập cuộc thảy liền trơn
Đôi khi tự trách… rồi an ủi
Đụng chạm làm sao tránh khỏi khờn
NhàQuê 29-09-2009
Nè ... Sấp Nhỏ
Thì cứ vui đi... ai dám hờn
Để lòng ấm ức khổ còn hơn
Văn hay bốn biển vang như sấm
Thơ mượt năm châu nổi tựa cồn
Đã lỡ đa mang đâu thể hối
Xong rồi nhập cuộc ráng cầu trơn
Miễn lòng thanh thản tâm không động
Cắn rứt làm chi lại sợ khờn
Lão Te
========
Thời Đại Mới
(Quan gởi thiệp mời khắp xứ thôi nôi cho cháu)
Thôi...Thôi.. Bác hỏi để làm chi
Nước cháo mênh mông húp sụp sì
Da sáo răng mài không cắt đứt
Bò xào mắt ngó đủ mê ly
Xôi chiên như đá giòn tơi nhỉ
Vịt nướng khoe xương tóp hết bì
Nườm nượp khách vô bao nạp lễ
Đãi hoài không hết CỔ LAI HY
Vậy đó Bác...
TTT
=======
Bánh Xèo Cảm Hứng
(hay là "Đường Vào THƠ ")
Nghe họ gọi ẩu Nhà Thơ
Vuốt khen Nhà Văn tầm cỡ
Biết mình chánh tả “trà bang”
Cốt phàm nên khoái ậm ờ
Xa gần kêu in thành sách
Mai kia vuốt mắt xuôi tay
Ít ra còn gì để lại
Công khó dựng gầy lâu nay
Ừ ừ cho suông câu chuyện
Thơ không: hai ngàn ít đâu
Ngồi dò sửa rồi có nước
Chấp tay xin xá hàng đầu
Sanh nhằm thời đại mì tôm
Từ dùng thời thượng rất xôm
Ráp tới chuyển lui mươi phút
Xúm khen viết thiệt dễ òm
Có khi còn bày chế kiểu
Xưa nay chưa có bao giờ
Ráng tìm chữ Ta chữ Hán
Đặt tên nghe rất bá vơ
Tối nằm một mình cười ngất
Biết đâu có kẻ nhức đầu
Trách mình học chưa đến chốn
Để thằng lỏm bỏm làm cao
Chớm Thu …lạnh Đông đã dợm
Cải ngồng bông trổ vàng ươm
Vớt vát bánh xèo nhắc nhớ:
“Nửa vầng trăng xếp giữa vườn”
Có lần đem vào trang đố
Nghiệm được, như người khuyết câm
Lý do vì sao nhập cuộc
Tới nay hình đã ba năm
Hành trình đâu nào định trước
Con đường dẫn tới bất ngờ
Buớc chân lần theo luống vỡ
Đất cằn thôi bớt hoang sơ
NhàQuê Sep 22, 2009
☆☆☆☆☆
Thơ Cười TỦM TỈM
+++++++
THỐI
*
Ờ thì quá đát nghỉ cho xong
Mấy chục năm qua đã dự phòng
Tấn tới thì lên cho đạt đỉnh
Thối lùi mặc vậy cũng yên lòng
Vườn nhà có sẳn làm hồ cá
Cái chỗ còn dư chớ để không
Rắm thử thêm vài bên mé lạch
Gần chuồng chắc chắn sẽ nhiều bông
*
Trật Đường Rầy Mar30, 2021
☆☆☆☆☆
Thơ ĐỐi ĐÁP
+++++++++
Hoa & Kiểng
Lão chơi kiểng săm soi từng gốc
Cây kỳ hình chỉ giống mình riêng
Tuổi già vui có thế nên siêng
Thích ở chỗ vườn nầy chỉ một
Phục lão ta có mắt biết nhìn
Từ hoang sơ đem về cặm cụi
Đam mê rồi khi nào đánh đổi
Những thứ kia lớp lớp đại trà
Kể từ hôm viếng vườn của Lão
Bông ta trồng chờ nở hoa thơm
Cũng bắt chước trái mùa khác tháng
Quý chỉ cần một nụ độc đơn.
Đúng phải vậy đêm nay hoa nở
Đợi cung nghinh chờ thánh giáng trần
Ngày trước mặt sẽ cười rạng rỡ
Bừng cánh xinh hương dịu lâng lâng
NhàQuê, July 24, 2008
Hoa & Kiểng và lão làm vườn
Lão chẳng nói người ta cũng biết
Hoa say mê kiểng thich thầm thì
Phải đâu mới tuổi nầy chăm chút
Từ thuở xưa trồng lắm cội si
Học tỉa tót đâu cần sách dạy
Khiếu trời ban nghệ tính đầy mình
Bàn tay uốn thân rồng hóa khỉ
Nheo mắt nhìn dị dáng cũng xinh
Cây gốc cỗi u nần khuyết tật
Ngã nghiêng cành che khoảnh rong rêu
Rễ ngang bướng viền quanh sân hẹp
Lão biến thành ôm cả càn khôn
Chuyện với Lão mơ màng hư thực
Thấy cuộc đời đôi lúc dễ thương
Nghe được tiếng hoa cười cỏ hát
Cả lời tình thơm mộng uyên ương
V.Đ. 24.7.08
========
Tranh
Gởi tặng cho ta một bức tranh
Vẽ riêng độc nhứt chỉ riêng dành
Cắm sào sông vắng con thuyền nhỏ
Chèo gác trời êm sóng nhẹ trành
Một chút bình an thầm muốn nói
Đôi điều sâu lắng ẩn bên trong
Hồn hòa lãng đãng buồn rười rượi
Có phải giùm thay cả nỗi lòng
NhàQuê
