Kính thưa Bác Nhà Quê,
Té ra "Tây nó nói như thế! ". Nhưng bà con mình thì đồn rằng "Mấy Cha Nội Pháo Binh Điếc Nặng" (?) Nay Bac NQ đi Vác BTH càng "Thông Thái" Vo Song! "BiThu" la chuyen nho? Bac ui!!
Xin Cảm ơn Bác đã bắn "Cà Nông" môt. phát để tuổi thơ được sống dậy một phen !!
Nguyet Hanh
XXXXXXXXXXXX
Nè bà con!
Đọc đoạn quote trên, bà con thấy cô Nguyệt Hạnh "chêm" tui muốn ẹo xương sống mà tui có giận cổ đâu, lại còn mỗi khi cổ đánh dấu (*) cuối bài viết của cổ là tui phải "chạy sút đầu tóc mượn" để kiếm cái quỉ quái gì đó còn thiếu rồi mang về BTH bỏ vô đúng chỗ ghi chú!
Còn cô Võ Thị Bình Nguyên thì đâu tuốt bên Việt Nam cứ không lâu,.... nếu mà sáng mở Email ra thấy ghftck một dọc chữ viết tắt thì "hai năm rõ mười" là "anh làm ơn bỏ mấy tấm hình nầy vô bài em mới post ...!
Rồi lại "Ng.. hổm rày bịnh quá, giờ phải chạy đi mua cho ông xã..., ông anh làm ơn làm dùm! Hì hì ..."
Vậy mà lâu lâu hưởn vô đọc bài mới đưa "dô" chơi coi có gì hôn, mới tá hỏa tam tinh là mình "ân oán giang hồ" cùng khắp!
Nay thấy bà con bàn luận nhiều điều, trong đó có vài chuyện dính dáng tới "Qua" thành ra giờ Qua dành chút thì giờ "Quí báu" viết dong dài chuyện vui buồn từ ngày "Nhà Thông Thái Vác Bến Tre Hôm Mờ" tới giờ.
Số là:
Cũng do xuôi (xui) khiến có được thì giờ rảnh nhiều hơn rang nên bèn "Vác Ngà Voi" chơi cho biết đá biết vàng với người ta, mà nói thiệt nha có lợi lắm đó bà con ơi:
1) Lợi thứ nhứt: Chánh tả của Qua càng ngày được cải thiện một cách đáng kể, hổng tin so sánh mới và cũ là thấy tiến bộ đó liền. Với lại ở cái xứ ai cũng xài tiếng Anh như bắp rang ...không ai giành quyền giỏi tiếng Việt với mình hết thành ra một mình một cửa, đôi lúc còn thấy mình giỏi tiếng Việt hơn đồng hương nữa chớ, nhờ ráng lật từ điển muốn rách bìa luôn! Chữ nào bí quá kêu anh Luân Tâm, cái ông nầy trong thư phòng của ông có đủ loại từ điển xưa và nay ...ổng giới thiệu cuốn nầy cuốn kia, kêu gởi mua xài ...Qua suy nghĩ rồi mua chi, kêu ổng lật giùm không sướng hơn sao!?
2) Lợi thứ hai: Nhảy cái rột ra làm "Nhà Quăng", không phải mình tự phong nha, người khác gọi thế mới đã chứ, mới đầu thấy nhột nhột ...lần lần thấy sướng sướng rồi chuyển qua sượng trân khi đọc bài của Nhà Văn thứ thiệt, mới thấy mình thuộc loại "Miệt Vườn" mà trong văn học sử đã đặc gật trong đó rồi, người nọ đưa tay níu người kia ...Qua dám chắc là trong đó giờ chỉ đứng chớ hết chỗ ngồi rồi, mà Qua đứng kiểu cá kèo không nổi mới khổ chứ!
3) Lợi thứ ba: Theo đà lạm phát phi mã về thơ, vì người Việt mình đều có máu thơ trong người, Qua ngang nhiên bước vào "Thế Giới Các Nhà Thơ". Sau 4 năm ròng rã, mỗi ngày ít nhất mần một bài chơi, vị chi 4 x 365 = 1460 +1 (cho năm nhuần) bài thơ đủ thể loại, ngày nào không viết thì kế tiếp phải làm bù .... Bà con thấy chưa !? Đồ sộ chưa !?; Từ khi ông nào đó nghĩ ra "Mì Ăn Liền", thì Qua cũng mần thơ theo xu thế "Trăm Hoa Đua Nở" của Web, Blog, Diễn Đàn, ....ấy, "Mì Ăn Liền" ấy!!!
Vốn người ưa cự cãi, không biết ông tổ nhà Qua có phải gốc Quảng Nôm hay không nên gặp chuyện gai mắt không thể để yên, lâu lâu thọt gậy vô bánh xe của "các khứa lão, cổ thụ làng thơ mà họ thường hay phách lối khi người" chọc chơi vậy hà; Thành ra Qua cũng nổi tiếng bằng con đường "bá đạo" nầy!
4) Lợi thứ tư: Ít tốn tiền y phục, giày dép, ....vì tối ngày chỉ rút vào "Hầm Bí Mật" hay còn gọi là "Tứ Phương Đa Sự Cốc". Dần dần tự nhiên thành "Nhà Ẩn Tu Hú" làm biếng đi lại đó đây, nên đỡ hao xăng mà giá cả ngày càng tăng vọt và xe cộ cũng ít hao mòn!
Ăn uống cũng giản dị hơn xưa nhiều, mì gói, đồ hộp dự trữ trên cấp số!!
5) Lợi thứ năm: Đi ngang về dọc trên Net, lục lạo tùm lum....Còn được biết tin tức (nay gọi là thông tin cho đúng thời trang) do bạn bè chuyển tới thuộc loại First-Hand.
Chuyện năm châu bốn biển, thiên hạ sự, thâm cung bí sử, bán tước mua quan từ đời cố luỹ cố lơ nào cũng có, ...Tóm lại là Thượng Vàng Hạ Cám người biết thì mình hay !!! Sướng chưa!? Tiểu thần tiên còn gì hơn!
............
Giờ nói chuyện về vui:
6) Lợi thứ sáu: Vui trước hơn hết sau ấy chục năm, góc biển chân trời mà thầy trò bè bạn có dịp gặp nhau, có dù không gặp mặt đi nữa cũng có "thông tin" về nhau, rồi nhân rộng ra, càng ngày càng đông vầy ..., xa cách địa dư đã thu ngắn lại, mọi thứ liên lạc thì tốc độ lại tăng lên ...Lợi vô cùng bà con của BTH ơi!
7) Lợi thứ bảy: Là niềm vui không nhỏ khi làm được trung gian tìm ra giùm bạn bè thất lạc giữa bao la, công việc cơ hồ mò kim đáy biển ...niềm vui đoàn tụ ấy không làm sao kể xiết.
Trích:
Nga thấy hình như anh Trọng có duyên làm cầu nối mà nhờ đó Nga mới có dịp nhận ra những người thân quen tưởng chừng kg bao giờ gặp ! Cái vụ này khi nào anh Trọng có dịp về VN chắc chắn là Nga phải hậu tạ hoành tráng mới được anh Trọng há !
Và nhiều sự vệc vui khác không nhớ hết !! ......
Buồn:
Buồn vì đụng chạm: Cứ suy nghĩ ngay cả trong gia đình ruột thịt còn xảy ra, huống hồ giữa xã hội đông đúc ... Mọi việc rồi theo thời gian vào quên lãng
9) Chuyện riêng: Bà con có biết là tui lỗ thấu xương hôn? vì nhân danh BTH nên phải đóng vai học trò, với thầy cô phải một mực Thầy Thầy Cô Cô ngay cả là học sau tui mấy lớp, tuổi nghề còn ít hơn tui nữa là … Tui bị tuột cấp thảm hại …Dù mấy chục năm nay, tui cho phép học trò cũ gọi tui bằng “anh tư anh tám” nhưng vẫn thấy “đau” khi gặp trường hợp vừa kể
Chỉ Nói Cho Vui chứ đã chấp nhận thì nhằm nhò gì ba vụ lẻ tẻ xưng hô đó!! Nay có cô Út Tú Điền kêu Thầy …Mừng hết lớn …mà lớn gì nổi nữa mà lớn!
NhàQuê Dec 07, 2010
Đoạn dưới đây không biết viết hồi nào, định xóa bỏ mấy File cũ, thấy công viết cực nhọc nếu bỏ thì uổng quá, gởi vào đây vì xét ra vô hại!
Cà Kê Dê Ngỗng
(Cám ơn quý cô Kim Ngân, Mộng Thúy Hoa, Châu Chấu, Hoa Chanh, Nguyệt Hạnh,…)
Tôi cám ơn các cô vì ông bà ta có dạy: Hãy quí trọng lời khen lẫn tiếng chê, thành công cũng như thất bại,…Tất cả kết tinh, tích tụ thành kinh nghiệm, thành bài học thực tiễn hơn những gì lý thuyết từ sách vở hay hấp thụ ở học đường …Thấy “Đàn Anh” lên lớp đã nhĩ chưa!?
Bây giờ vô đề: Lâu rồi ngán ngược ngán xuôi vụ ngồi rị mọ viết “văn xuôi, tùy bút, đoản văn,…” lâu ăn thấy mồ! Mần thơ sắp chữ chút xíu là “xuất bản” liền, dễ ụi!
May quá nhờ quí cô bàn tá lả về vụ “ăn miếng trả miếng” giữa cô Út Tú Điền với NhàQuê kéo dài trong mấy tháng qua, nay đã “Bất Chiến Tự Nhiên Huề” lại còn nhận anh em thầy trò lung tung nữa chớ. Năm Dần vậy mà “Tiền Hung Hậu Kiết” .....
Bỏ giữachừng!
Bác NQ dô mấy sợi rồi mà ngồi đó “kể chiện đời xưa” quậy ? Nghe nhắc tên hạnh lí lắc thì bà con có nước chán phèo mà còn “thở dài” ngao ngán ba mớ sự đùi (ủa mà đời) à nha ! Thế nào cũng có ai đó thắc mắc :
"BIG DEAL" (Ghê quá há !)_ Bởi vì có mỗi mình Xã là "vô tư" tưởng hạnh đ ây “hiền” lắm thôi? Chớ chòm xóm ai cũng nghe hạnh rao là : Ai mà dám “hổn” (thất lễ) với Xã là hạnh sẽ triệu tập hết cao thủ võ lâm thuôc phái “Ðại Cái Bang” vác “Ðồ Long Ðao” xuống hố (núi) nói chiện phải quấy liền. Nghe chửa ? (Bắc Kỳ hô vậy đó).
Mạn phép đáp lễ “Bỏ Uổng” với giây phút nói “thiệt” kẻo ngày mai hạnh được theo ông bà hỏng tốn tiền xăng thì cũng xin một tiếng “đại xá” nhé. Từ lâu hạnh giữ trong lòng sự mến mộ lòng ‘dũng cảm’ của Bác NQ. Ðã vì đại nghĩa mà “vác tới vác lui” của nợ lại vẫn chưa thấy “bến” nào biết điều(!) Nghe mà não lòng con sáo biết bao! Riêng hạnh thì nỗi buồn viễn xứ khi nghe văng vẳng tiếng vọng của “Bìm Bịp kêu nước lớn” mà lòng dạ không khỏi nao nao. Vậy thì "Thách" ai là người dám "Ôm" máy, cưỡi chuột 24/24 để làm cái nhịp cầu ủi an đôi bờ cách biệt ấy? Nói thử nghe chơi...(rồi bỏ).
Bác NQ ngéo tay quên phứt những chuyện nói xàm từ nào đến giờ thì hạnh mới dám khai sự thật “những điều trông thấy mà đau đớn lòng” à nha. Giỗ của Triết Gia Phạm Công Thiện hơn năm rồi, nhân dịp hạnh nghe bác bên bển “lai rai” làm hạnh liên tưởng đến chuyến có giang xe đi chùa ở Long Beach vào dịp cúng tuần thất 49 ngày của “Thầy” PCT- (vì có sự cho phép xưng hô anh em) chớ tụi hạnh chẳng xứng đáng làm “học trò” để xách guốc của Anh PCT bao giờ!! Tài xế từng là sinh viên ban triết của viện đại học Vạn Hạnh và là học trò của GS Phạm công Thiện. Anh PTH thuộc nhóm người mê kinh sách rất là uyên thâm và cũng từng làm Ðại Ðức cho đến khi hoàn tục hơn 20 năm trước. Thường khi họ hay chén thù chén phạt và chở anh PCT đi đó đây vì anh Thiện không biết lái xe.
Có dịp thì hanh thích "phỏng vấn" nên trên xe Anh PTH có ý "tản mạn" về thi văn thơ phú và văn học nghệ thuật nơi mệnh danh là "cái nôi văn hóa hải ngoại"- Dĩ nhiên hạnh không dám đánh giá "cảm nghĩ" - cái nhìn của một Cư Sĩ, nhà báo, nhà thơ, họa sĩ và nhất là dịch giả của nhiều phổ kinh nỗi tiếng. Nhưng hạnh không khỏi ngạc nhiên khi nghe Anh PTH đã phải buột miệng than rằng “Có những người làm thơ dở như ‘hạch’ mà cũng cắc củm tiền in sách rồi ra mắt để 'kính biếu' ..” Ðó là tệ nạn của "trăm bông đua nở". Vô hình chung họ đã phá môi trường "Xanh" đấy. Và anh PTH cho đó là “hội chứng” sắp bị “diệt chủng” cho nên chúng ta cần phải “duy trì” nó để lập công bồi đức (mới là phiền). Có lẽ vì thế mà thi sĩ Tô Thùy Yên với trên 60 năm "sống chết với thơ văn" vậy mà chưa có tiểu sử hẳn hòi, chẳng buồn in tác phẩm nào cho đến khi dọn nhà từ Minnesota về Texas thập niên 90 Anh mới bị buộc in tập thơ "Thắp Tạ" như một lời xin lỗi đến tha nhân?
Rủi ro thay (Xui đầy mình)hạnh lại dại dột "cực kỳ" đem những sự thật phủ phàng ấy chia sẻ với bạn mình thân, mình quí để hạnh bị “Tổ Trác” một cách thảm hại - Xin mở dấu ngoặc là dù hạnh từng nghe và biết những lời “rêu rao” về thiện chí xây dựng của mình đã “phát tán” một cách "vô tội vạ" và thiếu trung thực từ lâu. Nhưng mà hỏng sao. Hạnh vẫn chấp nhận “Coi Như Không Có Gì Xảy Ra” hết trọi. Sự thật đã nói lên điều đó để "nói có sách" là đến giờ phút này hạnh vẫn tiếp tục đối xử với người như bát-nước-đầy! Vậy thì Bác NQ có còn “ê càng” nữa hong nà ?
Xin hết. Vì : " Biển Vẫn Chờ Sông” (Tô thùy Yên) để trôi đi tất cả! Dốt mà hay nói chữ là dzậy đó đồng bào ơi!
TA VỀ
Ta về như tiếng kêu đồng vọng
Rau mác lên bờ đã trổ bông
Cho dẫu ngàn năm em vẫn đứng
Chờ anh như biển vẫn chờ sông (TTY)
Nguyệt Hạnh Lí Lắc
Tháng Bẩy "Mưa Ngâu"
