Không Làm Thơ Nổi-Đọc Thơ Cũ
Qua Miền Cổ Tích
Một lần về phố xưa
Từ quê lên trọ học
Dãy nhà cũ không còn
Biệt thư ai mới cất
Trụ điện vẫn một nơi
Chằng chịt dây đủ loại
Bóng đèn tuốt trên cao
Lòng đường soi có tới
Cây trứng cá mất rồi
Sân vườn hoa lá lạ
Muốn đứng lại thử nhìn
Xem biết tên cây kiểng
Qua thêm nhiều ngõ khác
Hình như chẳng ai quen
Hay ta từ cổ tích
Tìm phần đời bỏ quên
NhàQuê Mar 19, 2010
Sau Lưng
Lần nhìn từ phía sau lưng
Dòng sông khô chảy qua vùng vai nghiêng
Sóng xao gợn những ưu phiền
Lời kinh siêu tụng về tiền kiếp xưa
Tay dang có đủ vặn vừa
Ôm vòng hoang phế còn chưa hao gầy
Chăng là hay quẩn quanh đây
Dư hương huyễn hoặc đời nầy luyến lưu
Hỏi thăm phiến đá trầm tư
Tên mờ dấu khắc... cát nhừ rã đau
Chung quanh yên lặng cúi đầu
..........................................
NhàQuê 29-09-2009
Trước Mặt
Phía trước mây giăng núi chập chùng
Càng cao tuyết phủ cảnh mông lung
Tiền nhân nghĩ cách dày công góp
Hậu thế theo gương tiếp bước cùng
Để lại đời đời khuôn thước sẳn
Lưu truyền mãi mãi mẫu hình chung
Gần xa dám hỏi người thông thái
Kiểu thức siêu ưu giúp vượt trùng
NhàQuê 03-09-2009
Sợi Tóc
Đêm sâu vạt tóc ưu tư
Nằm nghe trầm tích hồi cư về nguồn
Ngắn dài đi dọc nỗi buồn
Trăm năm thế sự có vuông vắn đầy
Săm soi từng sợi guộc gầy
Màu thời gian chảy qua đây hững hờ
Sau lưng khéo kết thành thơ
Tương tư còn đọng còn chờ chưa phai
Giữ khư khư cọng tóc dài
Cho dù vẫn mượt từ ngày dấu yêu
NhàQuê 15-10-2009
Lỡ Nhìn
Bởi vì dáng đó trông lên
Dật dờ... trôi nổi ...bồng bềnh tóc mai
Bởi vì cắt mớ tóc dài
Nhìn nghiêng khóm nhỏ tóc mai… chết người
NhàQuê 01-11-2009
Bởi vì chưa thoát phàm phu
Đọc Thiền thấy Ngộ nhưng Tu ...ậm.. ờ
Bởi vì ...vì bởi ....tình cờ
Khen đâu mất mát ..làm lơ mới là ...
NhàQuê 03-11-2009
6 Chữ
Đi tìm chữ còn hơi ấm
Hơ bàn tay mỏi chuyên cần
Lót lưng Đông đời kéo tới
Tựa đầu lên gối nghĩa nhân
Đi qua những con phố lạ
Nắng nghiêng chiếc bóng đổ dài
Hái chùm nắng buồn còn sót
Giữ gìn nơi chẳng tàn phai
Rút trong tiền căn định mệnh
Vỗ về lý lẽ đời người
Ngủ yên giấc dài nguồn cội
Cuối cùng hạt nuớc về khơi
NhàQuê 02-12-09
Canh Rau Nhúc
Như gặp người quen trên xứ lạ
Dáng mảnh mai khép nép dễ thương
Vốn nhà quê cơm canh giản dị
Xa quê hương thèm những tầm thường
Ráng bấm bụng nhìn con số nhảy
Chỉ giá tiền... chảy máu**... phải đâu
Lặt chăm chỉ non già trối kệ
Xứ lạnh căm... rau nhúc... dễ dầu
Nơi quê xưa ruộng giồng ven biển
Nhiều món vườn lặn lội bò lan
Lắm mùi vị lần đầu thấy lạ
Dần dần quen "thân thích họ hàng"
Cơm gạo mới khói bay nghi ngút
Nghe lừng thơm hương vị tiêu hành
Cá kèo kho nâu nâu sền sệt
Thêm gì bằng rau nhúc món canh
NhàQuê 29-01-10
Tô Canh Rau Nhúc
Mấy ngày nay nói về canh rau nhúc
Làm phát thèm nhớ lúc đó ... ngày xưa
Xe chở đồ vườn về từ Lương Qưới
Hàng tươi chong chất đống những là dừa
Cam quít mãng cầu bưởi xanh mận đỏ
Chuối còn quài vài nãi bói chim ăn
Mía Thanh Diệu mập ù suôn giao lóng
Mít vàng lườm ngọt lịm tận kẽ răng
Riết quen canh rau cọng dài lá nhỏ
Mùi bình linh chín tới trở lừng thơm
Tôm quếch nhuyễn trộn hành tiêu gia vị
Tộ cá kèo nâu quánh ...tuyệt bữa cơm
Nhất những lúc đi đâu về đang đói
Má đố con bữa nay có món gì?
Hinh hỉnh mũi đoán mùi chừng hấp dẫn
Dễ Má à ... canh rau nhúc chớ chi!
Cơm gạo mới hột dài tươm ướt nhựa
Cá cong cong mằn mặn... đã làm sao
Mới mấy chén lưng trần mồ hôi rịn
Canh rội thêm cạn đáy tự hồi nào
NhàQuê 10-06-10
☆☆☆☆☆
Điều Đơn Giản
Cầm giấy cho về trời xế bóng
Theo đường Sơn Phú lên Bến Tre
Một mạch cắm đầu đi như chạy
Mấy chục năm rồi nghĩ còn ghê
Rờn rợn sau lưng sợ tiếng kêu
Cây bàng xòe lá đứng buồn hiu
Hiểu kẻ đi ngang rồi đây sẽ
Ngựa trâu một kiếp, khổ thêm nhiều
Còn nhớ một lần đi vác mía
Chủ cho một bữa ngon làm sao
Tép rang cơm trắng mơ chưa dám
Cao lương mỹ vị có hơn nào !?
Bao năm biệt xứ vẫn thèm thuồng
Đọt luộc tập tàng chấm chao tương
Rau diệu canh dền chan lúp lúp
Mỗi lần nghe nhắc chuyện quê hương
Thời khổ nhiều nơi lếch thếch qua
Giờ đây mương ruộng đã lên nhà
Đồng chua nước mặn nay phố chợ
Không biết nên mừng hay xót xa
Bằng cả lòng thành cầu đơn giản
Quê hương nghèo khổ được chuyển mình
Mở cửa đón ngày nhìn quanh đẹp
Đêm nằm thẳng giấc tới bình minh
NhàQuê 17-09-08
Xếp trang lịch sử
Giao thời tân khổ có chừa ai
Biết khóc từ khi mới tượng hài
Lỡ lọt lòng ra đành đói khát
Đang đi đường sụp phải chua cay
Sau lưng đừng ngoãnh buồn gan dạ
Trước mắt nhìn lên nở mặt mày
Đen tối đã qua ... màu sắc mới
Nắng vàng vươn tới đẹp tương lai
!!!!
Trúc Giang 17.9.08
… Vì Những Tấm Tình ….
(Viết tặng Trần Văn Trực)
Nghe mầy về xứ tao mừng
Mấy năm biệt tích tưởng chừng, ôi thôi
Nay đều tuổi quá sáu mươi
Mờ xa cái thuở còn ngồi rắc riu
Bao năm tin vắng buồn hiu
Mới nghe mầy ghé đôi điều hỏi thăm
Về tao chìm nổi thăng trầm
Cuối mùa dâu biển xa xăm quê người
Nghe tin mới đến hỏi thăm tao
Biết bịnh trầm kha mầy tính đào
Rễ củ gởi qua đây trị liệu
Tấm tình bạn hữu đẹp làm sao
Ngủ đình mấy tháng thả mầy về
Tao bước đứng ra mũi súng kê
Phút đó suốt đời đi theo mãi
Đường trần ngụp lặn giữa sông mê
Làm sao quên được thằng “Đại Đế”
Lêu khêu còn bắt ghế thêm cao
Điều khiển mấy bàn vào cuộc tiệc
Bia khui rượu trót vỗ tay ào
Áo tù qui chụp mặc bao năm
Đêm tối cho về lén tới thăm
Gian chòi giữa ruộng chơ vơ đứng
Chủ khách mừng vui… giọng giữ trầm
Hàng cây so đũa xiêu còi cọc
Rau muống ngắt hoài chưa kịp ra
Cá rộng lất lây nguồn đấp đổi
Dạn tay trút hết thết mừng ta
Đường về phải lội hơn mười cây
Tao nghiệm về sau… chỉ có mầy
Chẳng chút lạt phai thằng rớt hố
Rồi mầy cũng giạt cuối Miền Tây
Nghe nói thất thời làm bốc vác
Bến xe đêm ngủ rất bụi đời
Vợ con chán ngán đành dang dở
Từ đó không còn nghe tăm hơi
Hăm mấy năm rồi tao xa quê
Đàn con đám cháu đã yên bề
Có lần người biết tao mầy bạn
Mất biệt tin nhau để nói về
Quà gởi thăm mầy chẳng là bao
Hãy xem như đó tấm tình tao
Mừng bạn cuối cùng quy cố xứ
Vở tuồng có hậu dẫu hư hao
Mỏi bước chen đua tháo bỏ cày
Xoa tay ngoái lại quảng đường dài
Ngẫm suy cuộc sống trôi rồi tắp
Còn được tình bằng quý hóa thay !
NhàQuê- Oct 01, 2008
☆☆☆☆☆
Thơ vui đối đáp:
Xướng:

GIẬN MÀ ... THƯƠNG
( hạn vận: chung- mùng- hun- lung- tung)
Giận anh em chẳng chịu nằm chung
Nhất định đêm nay ngủ hổng... mùng
Để mặc thân ngà cho muỗi cắn
Tiếc gì má phấn... kệ ma hun
Canh trường thấm lạnh buồn da diết
Đêm thẳm cô đơn nhớ mới lung
Anh đó... sao còn chưa chịu dỗ
Lần nầy em thứ tội không... tung

BN

Bài họa :

NĂN NỈ

Năn nỉ mà em ... chịu ngủ chung
Anh đi trải chiếu với giăng mùng
Không cho muỗi cắn hay ve vãn
Chỉ để anh kề hoặc lén hun
Yên chí chẳng lo câu trắc trở
An lòng đừng nghĩ chuyện mông lung
Từ nay anh quyết nghe em dặn
Chẳng kể cho người nghe tứ tung

Bóng Đêm

THA THỨ

Thôi mình lỡ dại sánh vai chung
Khó tránh đêm đêm trốn... khỏi mùng
Giả bộ giận hờn em ngoãnh mặt
Thật lòng mong muốn " họ" ôm ... hun
Một câu năn nỉ nghe ... thương lắm
Mấy tiếng dỗ dành thấm rất lung
Còn tật ba hoa hay mách lẽo
Từ nay chừa nhé... chớ lung lung

BN

TỎ TÌNH

Được em thấu hiểu nổi niềm chung
Anh biết đời anh hết mịt mùng
Thấy mái tóc dài tay muốn vuốt
Nhìn làn môi thắm miệng thèm hun
Cận kề nói chuyện thương nhiều lắm
Xa cách tâm tình nhớ mới lung
Hy vọng cùng nhau chung lối mộng
Xin em đừng nghĩ chuyện lung tung

BĐ.
Bài Họa: VÔ ĐỀ
Muốn được lâu bền toại nguyện chung
Thì nên thủng thẳng tới ngoài mùng
Sao cho thấy vắng ... nôn nao đợi
Kịp ước trông gần ... thắm thiết hun
Nỗi nhớ luôn là điều hiện hữu
Niềm riêng khó thể chuyện mông lung
Trăm năm cuộc thế bao nhiêu nhỉ
Cắc cớ chi mà ... loạn rối tung
NhàQuê Apr 05, 2018

☆☆☆☆☆
Thơ Vui Xướng Họa
Bài Xướng: Khi Thi Sĩ Ngủ
Đúng chín leo lên chút ngáy khò
Giường đôi rộng thịch lại nằm co
Mùng màn vướng víu làm thân khó
Gối ghiếc tùm lum để đỡ giò
Đúng kiểu thất tình hay trúng gió
Y khuôn mạt rệp hoặc sâu đo
May thay bỏ cữ sau giờ Ngọ
Nếu phải ôi thôi húp cháo cò
Cò bay thẳng cánh suốt cơn mơ
Thức dậy đầy sân chúng bạn chờ
Chiếc máy cầm tay kêu tíu tít
Đồng hồ để tủ chỉ mười giờ
Nhanh nhanh hớp vội ly trà sáng
"Xính Xái" nhai nhầu mẩu bánh quơ
Sớm tối quanh năm đều bận bịu
Đêm nằm lỗ mũi phải ngâm thơ
NhàQuê
Bài Họa: Chờ thi sĩ ngủ
Đã quyết đêm nay phải ngủ khò
Sợ rằng khuya khoắc vẫn còn co
Chẳng quên xúc miệng hay soi mắt
Còn nhớ lau tay với rửa giò
Một giấc đi luôn không kịp ngáy
Tám giờ thức dậy hết chờ đo
Tinh thần sảng khoái chưa ăn sáng
Vì biết ai đâu… ngóng cổ cò
Ngóng cổ cò hoài …đợi giấc mơ
Tỉnh bơ nào biết bạn đang chờ
Tìm câu để được về không trễ
Đổi vận sao cho đến kịp giờ
Chẳng phải mê rồi gì cũng chịu
Còn lâu đói quá cứ thèm quơ
Từ nay cố nhớ đừng ham ngủ
Kẻo thấy gieo vần …chết vẻ thơ
Gia Linh
Bài Họa: Ngủ làm thơ
Ngủ nghê chi sớm lại mau khò
Mền ấm nằm nghiêng với cẳng co
Mỏi lắm tê tay đau xệ cổ
Rêm nhiều thức giấc bảo ê giò
Trệ trồi quờ quạng chăn rơi tuột
Trăn trở mơ hồ gối lệch đo
Mơ mộng tưởng chừng đang hóng gió
Buốt thân… mong ước chén canh cò
Canh cò ấm áp giấc hoài mơ
Tỉnh mộng vầng ô chẳng có chờ
Chủ nhựt hẹn hò đi dạo phố
Cuối tuần tưởng bở lại quên giờ
Vội vàng đớp đại cà phê sữa
Nhanh nhẩu xơi qua chiếc bánh bơ
Theo bạn bô bô lời lỗi phải
Hồi hôm hồn điệp …bận làm thơ
Xuân Linh
Bài Họa: Thơ và mộng
Ðêm thâu nhạc tấu nhịp khì khò
Thức trắng canh trường dáng quắp co
Miệng hở môi phù khàn cổ họng
Lăn tròn cựa quậy mỏi gân giò
Chân tay bủn rủn quên lường tính
Trí dạ mù mờ hết đắn đo
Sáng sớm đờ người đi thất thểu
Biếng ăn thiếu ngủ ốm thân cò
Thân cò ốm yếu lại hay mơ
Ðứng đợi ngồi trông ngóng cổ chờ
Đã biết hoài công thêm mấy phút
Nhưng mà gắng gượng suốt canh giờ
Giường êm nệm ấm không thèm tựa
Gối lụa mền bông chẳng muốn quơ
Mộng đẹp đêm tàn chưa chịu tới
Chong đèn bút mực họa vần thơ
Lâm Tiểu Trúc
Bài Họa: Tự phạt
Muốn chọc cho ai lỗi nhịp khò
Nhưng lòng chẳng nỡ ý dằn co
Thi nhân diễn xuất ngâm khàn giọng
Thính giả chen nhau đứng mỏi giò
Chật ních sân vườn người té ngữa
Lai rai góc nhãn kẻ nằm đo
Trăng sao ngất lịm quên hừng sáng
Đất rộng mênh mông sải cánh cò
Sải cánh cò bay tận cõi mơ
Bên rừng Tiểu Trúc bát tiên chờ
Nhà Quê gấp rút đâu hồi sớm
Song Lão mau lên kẻo hết giờ
Rượu chúc khui rồi đang ngóng đợi
Vần vui đã xướng sao còn quơ
Chung nầy …tự chuốc không tha … Ngỗng
Chén nữa…say mèm đổ gánh thơ….
Trúc Giang 05.3.07