Nói Với CÂY GẬY
Chiều nay về tới thảo lư
Khóm hoa trước cửa nở từ mấy hôm
Bông tím nhạt, lá xanh rờn
Niềm vui tiếp nối gì hơn đâu nào
Nầy hoa ta gởi lời chào
Vắng nhà mươi bữa mà sao tưởng chừng
Nhớ cảnh vật đang độ xuân
Khi hoa lặng lẽ đơm từng cánh vui
Có đi khắp bốn phương trời
Không đâu thoái mái bằng nơi nhà mình
Nhà con nhà cháu đẹp xinh
Nhưng ta quen thuộc vuông sân bốn mùa
Ta giờ nhiều thứ khác xưa
Ra đường thủ gậy, nắng mưa thất thường
Cần giúp ra vô phi trường
Đi xa thấy mệt như dường chạy đua
Mà thôi hình đã cuối mùa
Tuổi trời ngất ngưởng se sua làm gì
Bạn bè lần lượt ra đi
Một ngày nào đó hành di sẽ dừng
NhàQuê May21,2023
Nói Với KIẾNG & GẬY
Trò xưa giờ đã mang kiếng lão
Ta gậy cù hèo cũng phòng lưu
Sáng trà ba ngón thơ đôi vận
Tròn nợ binh đao ... mấy lớp tù
Ngẫm nghĩ đời nhiều đoạn phải đi
Giàu, nghèo, no, đói lẫn khinh khi
Dựa lưng bờ ruộng, chân thòng nước
Lúc nệm thơm tho ... chẳng thiếu gì
Chợt thấy ngôi cao té quỵ nhào
Tép rêu như lão khỏi lo âu
Tàng tàng có chốn bình yên ngụ
Họ phải phập phồng ... biết về đâu
Khỏi sợ ăn nhằm đồ tẩm độc
Không lo ai gọi cửa đang đêm
Chẳng cần tìm kiếm nơi lánh nữa
Bất cứ chỗ nào cũng cõi tiên
Nói chung nhị lão sống bình yên
Khỏi lo cơm, áo với gạo tiền
Lại còn phim, sách hay giải trí
Con cháu niềm vui phần thưởng riêng
Tư Lịnh thường hay hỏi ta rằng:
Mấy ông quyền thế có tranh ăn
Sao không,! ... Cái đó mầm điên đảo
Họ triệt nhau ... hơn cả thù hằn
Nhổ rẹt ... Chúng đều bịnh thần kinh !
Lậm bùa ... nên thuốc quý không linh
I uông phải múa, đu như khỉ
Sợ "Mão Kim Cô" siết thình lình
Đời chừng đưa mỗi người mỗi nẻo
Thí dụ chừng mười năm tới đây
Chiếc gậy cầm, chừng ai cũng sắm
Chừng kiếng chăng nhận diện xum vầy
Lão vừa mới sắm thêm chiếc gậy
Cây nầy có Đế khỏi sợ Vương
Cane Tướng Quân xưa chừng năm tấc
Tiếp cấp cao hơn ... đố đám chường
Kiếng mát thường hay tạo vẻ duyên
Dùng che khuyết điểm, loại đắt tiền
Từ khi trọng tuổi còn gần chữ
Cặp kiếng bên mình không thể quên
NhàQuê May 2023
