Mời Họa Bài 1, 2 và 8 Các Bài Còn Lại Họa Tùy Hỷ

(Thể Loại LÁ SÁCH)
Bài Xướng: Nghĩ Về
(Đã Tết Sắp Xuân)
Từ nay tới đó chỉ vài tuần
Tuyết muộn hè nhau biến khỏi sân
Ngập lối hàng cây tranh nhú búp
Đầy đường lớp cỏ ướm vươn thân
Quê xưa Tết hết từ lâu lắm
Xứ cũ Năm đi được ít phần
Lạ quá trong lòng bao cảm nghĩ
Khi trời đã chuyển tiết vào Xuân
Tuyết muộn hè nhau biến khỏi sân
Ra đi có chút dấu còn hằn
Như vừa dứt hột cơn mưa vội
Tựa mới tràn bờ đợt sóng dâng
Bất chợt thầm thương thân phận cỏ
Bồi hồi tưởng nghĩ kiếp phù vân
Trăm năm mới đó chừng như đã
Hợp mặt chia tay cũng lắm lần
Ngập lối hàng cây tranh nhú búp
Mùa vui đến thật đó rồi sao
Trông vời xứ cũ chùn tâm trí
Nhớ quá quê xưa nước mắt trào
Chớ phải xuân tươi gây thổn thức
Không là tiết mới dậy xôn xao
Thâm sâu tự cõi thiêng liêng Những
Chực dậy trào tuôn rất rạt rào
Đầy đường lớp cỏ ướm vươn thân
Nước biếc non xanh góp tạo phần
Đất nước cưu mang chia sướng khổ
Con người xẽ gánh xớt ân cần
Tìm quên hội nhập truân chuyên mới
Gác bỏ riêng tư thích ứng dần
Lớp trước xây cầu đâu quản ngại
Đàn con tiến bước chẳng phân vân
Quê xưa Tết hết từ lâu lắm
Cuộc sống đua chen lại bắt đầu
Chạy gạo hằng ngày rời rạc xác
Lo ăn bửa bửa phạc phờ râu
Quê hương gấm vóc hình như chỉ
Biển bạc rừng vàng mới chớm câu
Thử hỏi cùng chung giòng máu thắm
Mà sao kẻ đói kẻ giàu mau
Xứ cũ Năm đi được ít phần
Mùa màng vẫn vậy thiếu tro phân
Mua đen bán đỏ tung hoành khắp
Nhất thế nhì thân ngoại bất cần
Hất cẳng tranh giành vai bị gậy
Vồ ngai kiếm chác chức no thân
Mai kia mốt nọ tan hoang hết
Cuối mặt Mẹ chung hổ mấy ngần
Lạ quá trong lòng bao cảm nghĩ
Xa quê biền biệt đã bao năm
Chừng như liệm kín bao nhung nhớ
Cứ ngở vùi chôn những khuất thầm
Tưởng vậy dường như nào phải vậy
Tin nhiều đến lúc vỡ hờn căm
Thời trai trả đủ lời sông núi
Ngẫm trách quyền uy gióng hướng lầm
Khi trời đã chuyển tiết vào Xuân
Có nghĩa niềm vui xích lại gần
Lớp trẻ hân hoan chưng diện mới
Làng già hỉ hả viếng người thân
Ô hay tạo hóa dày công tạo
Khéo nhỉ nhân quần vẽ nét tân
Lúc chán nhìn quanh sao phát bực
Chừng khi ngẫm nghĩ quả hồng ân
NhàQuê
Thơ Nguyễn Tấn Bi
Bài Họa: XIN ĐỪNG HỨA HẸN TẾT CÙNG XUÂN
(Hoạ ba bài thơ 1, 2, 8 ĐÃ TẾT SẮP XUÂN của nhà thơ Nhà Quê)
Tềt đã đi qua được mấy tuần
Còn đâu xác pháo phủ đầy sân
Cành khô trổi nụ vờn thay xác
Búp hé nụ ươm điểm khắp thân
Quê nhà Tết đến vui đều khắp
Đất lạ xuân sang góp chút phần
Một chút hồn quê về đất cũ
Mỗi lần nhịp sống chuyển vào xuân
Nắng mới trãi vàng cho ấm sân
Bước xuân đi nhẹ dáng xuân hằn
Đâu đây rộn rã vươn mình dậy
Vạn nẻo tưng bừng nhịp sống dâng
Thế sự xuân đi chìm với nỗi
Trò đới Tết đến tực phù vân
Đổi thay như trờ bàn tay ngược
Vinh nhục theo nhau biết mấy lần
Tuồi đời chồng chất mỗi lần xuân
Cho buổi hoàng hôn xích lại gần
Xuân mới ? cuộc đời chưa hẳn mới
Tân niên nhịp sống chỉ tùy thân
Trò đời lắm nổi thăng trầm lắm
Cuộc sống nhiều phen cựu tống tân
Ngoãnh lại thương mình râu tóc bạc
Trách hờn chi nữa tiếng hàm ân
Nguyển tấn Bi
Bài Họa: Mong mỏi Xuân về
(Họa bài Đã Tết sắp Xuân của NhàQuê)
Mới đây mà đã một hai tuần
Đào tím rải đầy phủ khắp sân
Cánh mỏng rủ buồn thay xác pháo
Chồi non ươm mộng điểm cành thân
Én chưa vội đến đưa thoi nhịp
Heo mới vừa lên góp nhạc phần
Vẫn muốn trải lòng trên đất nước
Để nghe sóng dậy phút đầu Xuân
Đào tím rải đầy phủ khắp sân
Bước chân du khách vấn vương hằn
Sương khuya nao nức ươm mầm trỗi
Nắng sớm rộn ràng gợi ý dâng
Vạn ánh sao đêm chào Nhựt Nguyệt*
Ngàn hương sắc thắm đón Phong Vân
Hội hè lễ nhạc bao ca khúc
Hợp với lời thơ đẹp mấy lần
* Đêm rằm tháng giêng năm Đinh Hợi có Nguyệt Thực
Để nghe sóng dậy phút đầu Xuân
Và thấy nguồn vui thấp thoáng gần
Một khoảng trời hồng khoe sắc thắm
Vạn lời chúc thọ gởi người thân
Vẫn mong cuộc sống mê thơ cổ
Còn muốn trần đời chọn hướng tân
Đã biết cận kề vùng đất ngoại
Đâu màng danh lợi với hồng ân
Gia Linh
Bài Họa: Tết đã đến rồi
Mừng Tết năm nay đúng cuối tuần
Xuân về hoa vội nở đầy sân
Hàng cây trụi lá, giờ đơm lộc
Khóm trúc đâm cành nẩy vướn thân
Cánh én xứ người đâu chẳng thấy
Cành mai đất Việt có chung phần
Bánh chưng bánh tét chợ bày bán
Chén rượu chung trà lễ đón Xuân .
Xuân về hoa vội nở đầy sân
Một chút tình thơ với chị Hằng
Rằng Tết dương trần trong lặng lẽ
Còn Xuân chốn ấy hẳn tràn dâng
Ước gì ta được cùng non nước
Như bác Cuội già thỏa áng vân
Nhẹ gót lạc về nơi cõi lạ
Dẫu rằng năm tháng chỉ đôi lần .
Chén rượu chung trà lễ đón Xuân
Vui ba ngày Tết khắp xa gần
Câu thơ năm cũ mừng bằng hữu
Cánh thiệp đầu Xuân chúc bạn thân
Nguyện ước tình nhà mau đổi mới
Mong cầu quê Mẹ sớm canh tân
An khang lạc hỉ mừng nhau chúc
Hạnh phúc muôn nhà trọn nghĩa ân .
Nguyên Hà
Bài Họa: Sắp sang Xuân
(Họa bài Đã Tết sắp Xuân của NhàQuê)
Năm mới lướt qua cách mấy tuần
Cánh hoa gió thổi rớt đầy sân
Cây đào nẩy lộc lơ thơ lá
Cội táo trơ cành cằn cỗi thân
Rộn rịp trúc mai vui bốn bữa
Rình rang thọ cúc góp đôi phần
Ngoảnh về quá khứ còn vương vấn
Chùm Thủy Tiên vàng nở chuyển Xuân
Lâu rồi đâu thấy nắng thềm sân
Tia sáng lưa thưa dậm dấu hằn
Lại để tha nhân lòng buốt giá
Mãi là viễn khách dạ buồn dâng
Nhiều khi ngơ ngẩn nhìn quê mẹ
Lắm lúc hững hờ dõi áng vân
Xuân hạ tuần hoàn nơi cõi thế
Tâm tư lắng đọng thả bao lần
Xuân, xuân thêm tuổi chất tình Xuân
Thi phú người xa thấy cũng gần
Từng nét trau tria câu đáp ý
Mỗi lời nghĩ ngợi mộng bình thân
Chim bay ngàn dặm xa bờ cũ
Tổ ấm muôn đời cận bến tân
Đã thấm xa quê, suy ngán ngẩm
Vần thơ viết lại nỗi niềm ân
Xuân Linh
Bài Họa: Xứ Người Đón Tết
Vui gặp anh em buổi cuối tuần
Nhìn ra tuyết phủ trắng đầy sân
Ngó lên tờ lịch hay là Tết
Nhìn lại chung quanh thiếu kẻ thân
Quê nhà tết đến bao vui ấm
Xứ lạ Xuân sang tủi lẻ phần
Bạn bè xa xứ vui xum họp
Vẫn thấy như mình chẳng có Xuân
Phần thế của mình tựa áng vân
Tóc xanh pha bạc đã bao lần
Thời gian thắm thoát như tên bắn
Kỷ niệm xa vời tựa ánh sao
Đắng cay trỗi bước đời du thực
Buồn tẻ bao vây, lệ đổ trào
Đâu đây điện thoại kêu vang tiếng
Con nhờ giữ cháu, tiếng lao xao
Huỳnh Ngọc Diêu
Bài Họa: Tiết điệu đầu xuân
(họa bài Ðã Tết sắp Xuân –NhàQuê)
Nắng ấm trời hanh đẹp suốt tuần
Hoa đào nở rộ khắp ngoài sân
Vườn cây ửng trổ tươi cành lá
Trúc liễu xanh rờn mướt nhánh thân
Lũ sóc chuyền nhanh đùa phí sức
Ðàn chim lượn đão hót tranh phần
Màu tô sắc họa nồng hương thắm
Vạn vật vươn mình đón chúa Xuân
Hoa đào nở rộ khắp ngoài sân
Xóa cảnh hàn âm xóa vết hằn
Nắng sớm soi êm đời ấm dịu
Mưa chiều tưới mát mộng tràn dâng
Mầm non trỗi dậy gieo hương sắc
Nụ búp khoe màu điểm ngọc vân
Tiết điệu đầu xuân hồng ý niệm
Nguồn mơ đợi mãi đã bao lần
Vạn vật vươn mình đón chúa Xuân
Hương hoa nhẹ thoảng gợn quanh gần
Niềm vui rạng rỡ nồng tâm dạ
Nhựa sống phiêu cuồng rực xác thân
Chuyển hóa màu thay hình dạng cũ
Phôi sinh sắc đổi vẻ thanh tân
Tuần hoàn định luật không sai lệch
Tạo hóa an bài vạn phúc ân
Lam Vân
Bài Họa: Buồn...Tiễn bước xuân qua
Họa bài Đã Tết Sắp Xuân của NhàQuê
Tết đã đi qua được mấy tuần
Hương còn vuơng vấn khắp vườn sân
Lưu lưu chén rượu vài bằng hữu
Luyến luyến chung trà đám bạn thân
Níu chặt tươi vui thêm ít phút
Chia vơi quạnh quẽ bớt đôi phần
Ừ thì cũng thấy dường như thật
Phảng phất cõi buồn gợn ý xuân
Hương còn vương vấn khắp vườn sân
Gót ngọc vờn tung đậm dấu hằn
Quyến chiếc thuyền mơ chèo vội vội
Rũ con sóng nhỏ vỗ dâng dâng
Hồn trôi vướng bóng cành dương liễu
Trí lộng in hình đoá tuyết vân
Nào thực nào mơ ... đầy diệu ảo
Say say tỉnh tỉnh biết bao lần…
Phảng phất cõi buồn gợn ý xuân
Người vui ta ngắm tưởng thêm gần
Trong xa nghĩ đến nhiều bè bạn
Giữa lạ mơ về một dáng thân
Theo bước thời gian cây dẫu cỗi
Đọng lòng năm tháng nghĩa như tân
Bên lề cuộc sống chừng vô vị
Chợt thấy đời còn chút đặc ân
Bach Nga 12.3.07
Bài Họa: Đã Lập Xuân
Tết mới qua đi được mấy tuần
Ngoài trời vẫn lạnh, tuyết đầy sân
Chim non xù cánh còn ham tổ
Cây cỗi căng mầm cố dưỡng thân
Ủn ỉn lợn vừa xô cửa liếp
Gâu gâu chó mải giữ xương phần
Nhìn ra ngao ngán ôi là cảnh
Mà bảo rằng nay đã Lập Xuân
Ngoài trời gió lạnh, tuyết đầy sân
Chẳng đủ che đi những vết hằn
Sắc nét mỗi khi hừng sáng dậy
Đậm mầu những lúc khói chiều dâng
Nhựa chờ nắng ấm vươn chồi lộc
Ý dõi vầng xanh gửi áng vân
Tâm sự muốn cùng ai giãi tỏ
Quẩn quanh khép mở biết bao lần
Chim non xù cánh còn ham tổ
Sóc nhỏ chuyền cành thích ngóng sao
Nghĩ ngợi càng làm chua chát ứ
Suy tư chỉ thấy xót xa trào
Dù cho lắm kẻ càng phi lý
Thì cũng riêng mình chẳng xuyến xao
Thanh bạch nếp nhà gìn giữ lấy
Tâm không buông thả giậu không rào
Cây cỗi căng mầm cố dưỡng thân
Để chồi non mọc được thêm phần
Lá cành mạnh mẽ còn chưa đủ
Hoa trái xanh um ấy mới cần
Tưới nước vun mầu thêm gắng mãi
Diệt sâu trừ bọ bớt lo dần
Cảnh tươi người tốt lòng thanh thản
Đâu ngại tang điền với cẩu vân
Ủn ỉn lợn vừa xô cửa liếp
Láu lia chuột đã dấu đuôi đầu
Soi gương trước trán lơ thơ tóc
Vuốt mặt bên cằm lởm chởm râu
Những thấy phút giây từng nhỏ giọt
Nào hay thời khắc thoáng bon câu
Trăm năm cuộc thế là hư ảo
Một kiếp phù sinh quả cũng mau
Gâu gâu chó mải giữ xương phần
Ý oẳng dành nhau thật khó phân
Cố tính tha về, khôn, được quý
Sợ mang bỏ lộ, dại, không cần
May mà chủ quý không hành xác
Lỡ bị người khinh lại khổ thân
Chợt ngẫm trò đời như thế thế
Bâng khuâng chưa hết lại tần ngần
Nhìn ra ngao ngán ôi là cảnh
Ngoảnh lại bơ thờ ấy lại năm
Chuyện cũ bao nhiêu đành nhớ vụng
Người xưa dẫu mấy chỉ thương thầm
Nơi đây gió bấc lòng còn ấm
Chốn ấy mưa dầm dạ lại căm
Một cõi đi về lòng tự tại
Nào hay nào dở, đúng hay lầm
Mà bảo rằng nay đã Lập Xuân
Bao nhiêu xa vắng bỗng nhiên gần
Anh em thắm thiết lòng thêm thắm
Bè bạn thân tình dạ vẫn thân
Tuổi lớn thơ văn mang sắc cựu
Tâm thành ý tứ nhuốm mầu tân
Quen nhau cho dẫu ngoài muôn dặm
Chẳng nợ, duyên, thời cũng phúc, ân
Bùi Tiến
3-2007