THƠ VUI (Biếm Thời Đại)

Nhóm Bài 5:
Dạo Phố
Sáng ra làm khách nhàn du
Lượn vòng Phố Thị cầm như rỗi nghề
Ghé vô vài Quán bộn bề
Thấy người tranh cãi chuyện về thơ văn
Bên nào cũng nhứt mực rằng
Hiểu tường học tận ai bằng ta đâu
Đứng nghe nhức óc điên đầu
Việc nhà hơi gấp ở lâu sợ khùng
Biết mình tánh dễ nổi xung
Quay lưng còn nói đủ chừng họ nghe
"Ló đuôi .... hết thảy.... rồi nè"
NhàQuê 03-09-09
Ông Già Lẩm cẩm
Ai biểu chàng ràng chỗ thị phi
Lóng tai nghe... búa đẽo làm gì
May mà đầu cứng nên chưa mẻ
Chứ nếu non cơ chắc té ì
Nhưng cũng chạm dây kêu cót két
Khiến về lãng trí nộ sân si
Dặn mai thức dậy thôi ra phố
Tìm đến nhà quê khoẻ tức thì...
nghe Bác...
Lão Te 03.9.09
Viếng Lão Te
(Lão Già Ế Độ)
Nóng bức gì bằng viếng Lão Te
Tìm trong tủ lạnh kiếm vài ve
Nâng ly hỏi nhỏ từ hôm đó
Bỏ đũa cười khan ...đã lắm hè
Phải biết như vầy đâu trễ vậy
Rằng khuyên chớ có để lâu nghe
Nhưng nhìn cặp cẳng run bây bẩy
Húp cháo... làm sao vớ phở nè
NhàQuê July 24, 2011
Hình Như ...Có Lẽ
Hình như ở chỗ Lão Te
Mưa dầm ướt nhẹp... thiệt tè Mít ơi
Chợ không nhóm ...nước cầm hơi
Chỉ thêm tuần nữa có mòi xương da
"Trăm Năm Trong Cõi Người Ta"
Không gì buồn sánh trong nhà cuồng chân
Thời nay bốn biển rất gần
Sao không lên NET chỉ cần Click thôi
Rầu gì cũng trở nên vui
Cà kê dê ngỗng xua lùi sầu bi
Thôi đừng tu phái cu ki
Ấm đầu xổ mũi ...nằm ì ai hay
Ông Đồ Quỉ** (Sứ)
** Cũng là NhàQuê
HÉO HÀNG
Chẳng có chồng con tưởng đã nhàn
Một đàn ong bướm, ngặt nguy nan
Reng reng nhức óc, lăng xăng... tám
Bíp bíp ê tai, bá láp... bàn
Sáng sớm tung tăng từ chớm nắng
Đêm khuya vi vút đến đầu canh
Tuổi xanh thỏa sức, lo gì dưỡng
Thoắt chỉ vài năm, đã héo hàng!
Chân Tình
Tội Nghiệp
Về hưu khỏe lắm níu lưng "Nhàn"
Chớ có đa đoan tránh vạn nan:
Mới thấy cao nguyên chưn cẳng mỏi
Liền nghe xứ Thổ miệng mồm bàn
Nhờ không vướng víu thành vung vít
Cậy rảnh ôm đồm mới cánh canh
Chắc tại "Hồi Xưa" băng giá quá
Đâu ai dám quẹt rớ vô Hàng
NhàQuê May 13, 2008
HỒNG NHAN...
Hỏi, cứ chàng ràng, đổ vấy “nhàn”
Thật, trần lồ lộ, lắm gian nan
Sợ, người trông kỹ, phân vân… tính
Hãi, kẻ nhìn xa, bối rối… bàn
Lo, yếu cha già không ai ngó
Ngại, đau em nhỏ chẳng người canh
Đành, gói niềm riêng, đem ủ kỹ
Cân, tình – nghĩa - hiếu, chịu, xin hàng!
Chân Tình
Tiếc Uổng
Mà thôi lỡ vậy biết đâu nhàn
Chớ gật đầu rồi khó thoái nan
Gặp đúng trời thần sao chịu xuể
Va nhằm quỉ quái hết phương bàn
Khoai lang cũng phải công chăm sóc
Cỏ lác chi nà bỏ phế canh
Lật bật thời cơ trôi tuốt tuột
Giờ cam chịu phép máng treo hàng
NhàQuê May 13, 2010