Thú Ngồi Hành Lang
Vừa ló vô quán cà phê Starbucks
Con bé vội vàng làm hot coffee
Bé đọc thói quen ta nhiều lần ghé
Hai màu tóc khác... mà rành quá đi
Giả bộ thử chọc quê cho nhỏ hoảng
Hôm nay ta chẳng thích uống thứ ni
I know, you are kidding to me
Nhoẻn cười... ta chẳng nỡ lòng thử nữa
Không biết cà phê hay nhớ nụ cười
Ta cứ ghé thường khi
Đã chán nhìn ngực mông mùa khoe của
Thử tìm trò vui khác coi xem sao
Ngắm từng bước chân tới lui qua lại
Vẫn mười ngón dấu kín mít trong giày
Lại nói hết cả rõ ràng nườm nượp
Trải hết ra không che giấu mè màu
Từ cách dịch chân tốc độ chậm mau
Vòng kiềng hay cứ tréo qua tréo lại
Rất khác nhau
Bữa nào rảnh nghiên cứu thêm tướng số
Nhìn dáng đi đoán tánh tình
Biết đâu được món giải sầu ít tốn!
Hot coffee nguội từ lâu.
NhàQuê
☆☆☆☆☆
Góc Hành Lang
Chiều ghé lại cà phê Starbucks
Ngồi góc quen nhìn ngắm dòng người
Cháu nội soạn mấy tờ homeworks
Bày ra bàn vẽ vẽ bôi bôi
Một dòng kẻ qua ba thế hệ
Cuộc tang thương đưa đẩy mệt nhoài
Tiếng mẹ đẻ cháu giờ ú ớ
Ta lão già rước trẻ làm vui
Học trò nhỏ ngày xưa ông đã
Cũng viết chì bút mực cục gôm
Bìa vở cuốn… xòe tay thầy khẻ
Mực nâu xanh đốm áo bị đòn
Nhịn tiền bánh mua tờ giấy chặm
Gắng giữ cho chữ đẹp đừng nhòe
Sợ xấu quá thầy phê điểm ít
Nắn nót nhờ … ngòi viết lá tre
Nói cho mấy thể nào tưởng nổi
Học trò xưa thiếu thốn đủ điều
Nắm cơm vắt giữa hai buổi học
Qua khoảng đồng đường xá vắng hiu
Niềm vui mới bây giờ con cháu
Tiếp thay ta nối giấc mơ xưa
Hớp cà phê sáng ngời trí nghĩ
Có già nua đâu đã dư thừa
NhàQuê
