Thơ Cười TỦM TỈM
LÃO CA
Bớt rượu giờ đây thích uống trà
Từ ngày bỏ hút ... ú thêm ra
Cao đường, huyết áp còn cao mỡ
Cái bịnh người già có cả ba
Cứ sống lạc quan gì phải sợ
Coi thường như thể lẽ đương nhiên
Ờ thời ... cứ vậy qua ngày tháng
An hưởng đủ đầy đã tiểu tiên
Tra đồ đại lễ trông oai chán
Chống gậy ... thêm chân giống cụ già
Cặp kiếng đổi màu ... ra nắng đậm
Xe mình tự lái ... chợ gần xa
Bạn mời dự tiệc không từ chối
Đời có còn bao rú rú nhà
Tư lịnh bên kia mà "đạp thắng"
Không sao đừng sợ ... khà khà khà !
Nói vui vậy chớ cứ tâm yên
"Chen lặn"** là về ... chẳng chạy đêm
Cũng tránh trời mưa dù lớn nhỏ
Cháu con biết thế ... chửa ai phiền
Mấy bữa trước đây đi bác sĩ
Miệng nói tay rờ khắp tứ chi
Hỏi ta còn sống hai mươi nữa
Cùng cười bà phán "Oh, May Be ! "
Một bụm linh đơn giúp sống còn
Xếp hàng đến lượt trở về non
Ưu tiên mấy cụ nhiều căn bịnh
Chước giảm cho ai ít thấm đòn
Giá cước tùy theo đà yết sẳn
Giàu nghèo xấu tốt liệu mà chi
Màu sơn sáu tấm luôn như mới
Kích thước vặn vừa đúng tấc ni
Ớn thịt, cá, tôm ... ăn cháo trắng
Trai út ghé thăm ... tưởng hết tiền
Hôm sau tiếp tế toàn đồ bổ
Hai tủ lạnh đầy hết chỗ thêm
Làm chim biệt xứ vẫn thèm thuồng
Hạt thóc thơm lừng vị cố hương
Di trú nay thành du mục tử
Càn khôn một túi ... quảy lên đường
Đông vầy bè bạn khắp năm châu
Phương tiện dễ dàng nối kết nhau
Nhắc lại thuở xưa thời trẻ tráng
Dưới làn bom đạn vãi mưa rào
Bát thập dám nào ... chỉ giấc mơ
Thiên ân thọ hưởng thật tình cờ
Đường xa ngai ngái giờ nhin lại
Sống chết liền kề một kẽ tơ
NhàQuê June 22, 2023
