HOA SƯỚT MƯỚT

Từ tinh cầu từ huyền thoại bước ra

Mỗi âm ngữ phải dày công khai phá

Mưa thượng nguồn hợp tấu bản nhạc vui

Xanh mát vườn rung nhẹ khúc tình ca

Hai Vì Sao tựa đầu soi một bóng

Hoa Sướt Mướt gầy trồng miền Thượng Uyển

Hạt mầm từ cổ tích nở thành bông

Chốn trần gian chỉ cô Tiên duy nhất

Hiểu ngọn ngành biết được bấy nhiêu công

Dong ruổi dặm dài nương theo tiếng gọi

Hai vệt sáng âm dương lần tao ngộ

Sướt Mướt thành thanh thoát giữa kỳ hoa

Dòng Sông Khô bỗng hát khúc ru đời

Từng đợt sóng rì rào bờ phía trái

Hãy ngồi tựa hiên trăng đêm hoa nở

Hãy lắng nghe hoa trần thế hoa tiên

Hãy gom hết mùi hương lần xum họp

Hãy nâng niu từng cánh nhỏ nhung mềm

Cây Sướt Mướt bình thường thân mảnh khảnh

Đứng riêng tư càng tăng dáng dịu dàng

Thêm long lanh sau làn mưa lất phất

Đẹp vô ngần hạt sương sớm còn đang ...

HCN 30.05.2014

À Thì Ra…

Cây Sướt Mướt thân gầy gò yếu đuối

Đứng một mình lá gợn Gió Hiu Hiu

Ngàn năm nở một bông hoa nhỏ xíu

Chút hương huyền thơm tỏa góc trời yêu

Từ giao cảm mọc lên nhiều nhánh lạ

Không có trăng đêm dỗ giấc ngọc ngà

Rằm mỗi độ thức nghe lời thủ thỉ

Đường Cổ tich… nhốt mùi hương dưới gối

Thuyền liêu trai … sóng gợn rối dòng sông

Hỏi nhỏ nè… còn muốn trở về không

....

BN 30.5.14