Thì Thầm Đầu Năm
Muốn Vườn ươm nắng vàng mơ
Phải xin Bồ Tát đúng giờ hiển linh
Đêm rồi mỏi miệng cầu kinh
Liếc bình Cam lộ thấy hình chưa… khô
Gió đùa sóng cỏ nhấp nhô
Chăng là hoang phế xây mồ quanh đây
Ồ không… còn nhánh hoa nầy
Hồng lên giữa những hao gầy nhân gian
Vào tim hương vẫn nồng nàn
Vào đêm trăng vẫn dịu dàng liêu trai
Ngàn năm vương vấn hình hài
Chờ xuân nắng ấm thoát thai làm… Người
Nắm tay mình sẽ rong chơiiii…
Hạ không làm khó đông thôi làm phiền
Thu vàng chín mọng … môi nghiêng
Cỏ hoa biệt giấc cô miên trải sầu…
BN16.02.13
Chăm Lại Vườn Xưa
Ừ… lâu… chẳng biết bao lâu
Mà như chìm giữa biển sâu những… sầu
Bảo rằng yêu dấu dâng trào
Ý vần lại cạn là… sao hở … Trời
Em từ cuộn giấc tim Người
Tin ngày nắng đẹp đêm ngời trăng thơ
Mưa giăng… ừ chắc nằm mơ
Gió lùa hiu hắt… nỡ ngờ lòng ai
Vắng… hơi … một khắc rất dài
Huống hồ soãi cánh tung bay … suốt mùa
Phép xin quá hạn… đổ thừa
Tại mình… bị cái… nắng mưa… rập rình
Hôm qua… năn nỉ… thiệt tình
Nghe thương nhiều lắm…
môi in còn nồng
Chờ anh chăm lại vườn hồng
Sáng ngày lại trổ thêm bông ngọt ngào
BN02.7.13
Mùa Sứ Thả Hương
Chiều nay nắng nhạt mây mau
Trời hiu hiu gió xôn xao bước gần
Bàn tay len lén... thương thân
Đường xa xích lại biển trần sóng êm
Lắng nghe hương sứ bên thềm
Biết anh về thắp cho đêm nhiệm mầu
Có khi hoá vạn vì sao
Có khi hạt cát biến vào đêm mơ
Có khi là mấy vầng thơ
Có khi giận dỗi chờ lâu không về
Từ nay...
Muốn đưa dạo khắp trời quê
Nhớ đừng sang trễ sơn khê lạc đường...
BN
Đường Mơ Xưa
Biển buồn em đã bơi qua
Sau lưng lãng vãng bóng ma khó nghèo
Ngôi sao hạnh phúc… trời treo
Tay không với tới mơ đèo làm chi
Nhưng từ nghe tiếng thầm thì
Bỗng dưng ngày tháng từ bi với mình
Bắt đầu nhấp ngụm men tình
Hơi nồng thấm nhẹ mà hình như say
Tiếng cười cất giữa trần ai
Quyện mùi bông sứ bông mai ngọt ngào
Con Đường dìu bước chân nao
Nắng chiều trải lụa ngày nào dệt mơ
Để em qua đó … làm thơ
Dán lên cánh gió vượt qua vô thường
Để em gởi trọn yêu thương
Nở thơm bát ngát ngập Đường anh đi
BN
Cho Anh
Hồng thơm hương nức xa gần
Em … thơm anh Sáu Bảy lần
chịu không
Thổi mây lãng vãng trời trong
Giữ tin yêu sớt ngọt nồng cho nhau
Vườn xanh Cổ thụ Chiêm bao
Từng mùa hoa trổ nao nao lòng người
Xem nầy…
Sáu Bảy nhánh rồi
Mỗi cành nhân Sáu Bảy chồi bâng khuâng
Xuân
ờ…
không hẳn là Xuân
Thu
thì
muồi chín
muôn phần thấm say
Vàng nghiêng lá đậu trên vai
Sáu mươi bảy chiếc hôn dài ngất ngây
Tình ru vẫn sóng dâng đầy
Men thơ chuốc vẫn hây hây má hồng
Nhân gian chừng ấy … lưng còng
Thần-Tiên Sáu Bảy còn nồng hơn xuân
Hồng thơm hương nức xa gần
Em… thơm anh Sáu Bảy lần nữa nghe
Nhớ đừng cao hứng đem khoe
Cỏ cây mà biết khóc nhè cà nanh
Đó nha…
BN ...
Lạ Nầy ...
Lạ Nầy…
Khi không mình bỗng nhẹ tênh
Gió ru?..
không phải…
sao lên tận …. Trời
Hay là hồn phách chơi vơi
Thân phàm bỏ lại trần đời hết vui
À… không
còn chén ngọt bùi
Mình chưa cạn hết…
nửa vời nhường ai
Hình như lẩn chút vị cay
Đêm nào cũng thấy bờ vai lạnh dần
À… không
tại tiếng mưa gần
Âm rơi vẩn đục mộng ngần đó thôi
Hay mình ngớ ngẩn mất rồi
Mưa mơ mà ngỡ tuyết rơi… thiệt kỳ…
À không…
đó giọng thầm thì
Ru mình ấm mộng từ khi… đến giờ
Bao năm mật ướp dòng thơ
Nếu như thiếu vắng
thẩn thờ ngày trôi…
À không..
không phải
thì thôi….
Vẫn chờ…
BN11.10.12
Lịch Sử Nụ Hôn
Hay như thần thoại … tương truyền
Tiên nga phạm giới giao duyên cõi trần
Ba sinh đáo lại càng thân
Dấu yêu thêm đậm nửa phần dành nhau
Ngọt ngào biết mấy tình trao
Nụ hôn... lịch sử thuở nào còn thơm
Tinh hoa trời đất anh gom
Làm em ngộp thở choàng ôm diệu huyền
Sông trăng môi mọng đẩy thuyền
Sóng đê mê gợn Người – Tiên chết chìm
BN 30.8.12
Gìn Giữ Hương Quen
Hôm qua Nắng rất thần kỳ
Em giao hương sớm đem đi đủ đầy
Lượt về má đỏ hây hây
Thì ra in dấu ngây ngây nụ tình
Bữa nay… thôi để tự mình
Gói hương gói ý… hiện hình kề bên
Không chừng cái vận mình hên
Được vài ba nụ bồng bềnh cánh mây
BN21.8.12
Vẫn Là ...
Vẫn là hoa thắm hương say
Vẫn là nắng ấm sớm mai rạng hồng
Vẫn là yêu dấu ngập lòng
Là Anh ngự giữa mênh mông đời nầy
Là từ em tựa bờ vai
Đêm sao lấp lánh trần ai biết cười
Thì thầm… mười tám đôi mươi
Anh còn giữ đó mà… lười không chăm
Mấy hôm trời đất tối sầm
Làm em cứ ngỡ tay cầm buông lơi
Nghĩ hoài không hiểu Ờ ơiiii…
BN14.12.11
Nha ...
Nịnh vừa… nghe cũng êm tai
Nếu như ghẹo Nhỏ thì… cay cú à
Vườn khô từ bước Anh qua
Từ tay Anh tưới lá hoa sum cành
Luận công khó nhọc nhường Anh
Nhỏ không tốn sức mà thành… chủ nhân
Suốt ngày hương thoảng bâng khuâng
Đêm thanh Sao hội hóa thân yến vầy
Sỏi men bờ cát sang đây
Có khi trời sáng còn say quên về
Cảnh đâu bằng cảnh miền quê
Nỉ non trúc rót tỉ tê suối đàn
Nịnh vừa… cho đủ tình chan
Nếu như giả bộ thì… gan cùng mình
Bụt hiền còn chẳng làm thinh
Huống chi là Nhỏ thần kinh… bất thường
Cám Ơn ngày tháng yêu thương
Đêm ơi đừng rớt mù sương vướng lòng
BN 18.11.11
Vì Đời Yêu Thương
Tình anh cho Nhỏ nhiệm màu
Vá ngày mệt lả đêm sâu mộng lành
Biến mầm đang héo lên xanh
Quạ đen xấu xí hóa thành... cô tiên
Trái tim... phù thủy bỗng hiền
Góc vườn hoang phế thành miền thiên thai
Cám ơn nữa... Cám ơn hoài
Biết Yêu trời đất hoa khai xuân thì
Biết Yêu lòng bỗng... từ bi
Vậy xin người hãy vì đời yêu thương...
BN03.11.11
Mùa Của Nhau
Em trong từng chiếc Lá rơi
Vàng Thu nhắn gởi muôn lời nhớ thương
Đậu trên vai áo vấn vương
Rẻ lên tóc... bạc thêm đường ngôi xanh
Quấn theo từng bước chân anh
Đi về Thu hát giọng thanh ngọt tình
Dường như Thu ẩn dáng hình
Quê nhà đất khách trăng in giữa lòng
BN02.10.11
Ờ ...Thì Say
Dẫn em dạo khắp đường xưa
Bồi hồi chuyện cũ như vừa hôm qua
Buồn say thời thế ... chê ta
Cười say tình nghĩa gần xa nhạt phèo
Khóc say bờ vực ôm đeo
Mơ say trốn chạy đời nghèo thế nhân
Lạc Vườn Cổ Tích một lần
Say không về nữa tần ngần cố hương
Dạo trăng say dáng tiên nương
Bóng in suối biếc say đường tranh xuân
Đầu mùa hoa nở bâng khuâng
Cuối thu ửng chín nét thần thơ say
Ừ... say... nhớ nắm bàn tay
Để khi tỉnh giấc mơ dài còn nhau
BN17.8.11