THÁNH ĐỊA
Những chốn tôi sống qua đều trở thành Thánh Địa
Nơi chào đời con giồng nổng cát, cằn khô
Người lam lũ tay chai sần, chân nứt nẻ
Hạt thóc, cong rau, viên muối mặn như ân sũng cam lồ
Vậy mà mỗi bước đi xa là tôi nhớ
Hình ảnh đã bảo tàng trong cõi thâm sâu
Nhắm mát lại tôi hình dung đầy đủ
Từng cảnh vật, con người mãi mãi ... rất lâu
Ngoài ba má, anh chị em quây quần chung mái lá
Ngoài bạn bè thuở nhỏ, bỏ học mưu sinh
Còn có cô tiểu thơ hồi cư, tấm lòng nhân hậu
Là Bà, Mẹ cháu con tôi .... Người vợ rất chung tình
Tiếng chuông chùa công phu đúng giờ đúng giấc
Có tiếng trâu về những con nghé chạy theo sau
Có tiếng tù và ở xa kia mà rất rõ
Có tiếng sóng bổ ghềnh luồn dưới đát rượt đuổi nhau
Có tiếng bà con kêu hối cùng đi chợ sớm
Ngọn đuốc quơ quơ soi chập choạng lối đường
Tiếng kẻo kẹt ... đánh thức bầy gà gáy sáng
Còn nhiều nữa ... Đó thành Thánh Địa vừa là quê hương
Nên thơ tôi viết gọi Hành Hương là như thế
Vì tôi không có gì để hiến dâng
Chữ nghĩa tôi không đủ biến tiên, hóa thánh
Không bịa, không thêu là tôi đã góp phần !?
NhàQuê 2020
TIẾNG XƯA
Đêm nghe tiếng sóng bổ ghềnh
Lọc qua từng kẽ liếp phên sơ sài
Đi gần cuối cuộc trần ai
Tiếng xưa còn đọng ngân dài trong ta
Đêm nghe vẳng tiếng tù và
Hình dung rộn rịp thuyền xa về bờ
Lao xao đánh thức cơn mơ
Tiếng xưa đâu đã phai mờ thuở nao
Trưa hè tu hú gọi nhau
Khi vui lúc thảng... trên cao mé đồng
Bây giờ nắng có còn không
Tiếng xưa vang mãi hoa vông đâu tàn
Xế nghe bìm bịp khẽ khàng
Về thôi ... nước sẽ đầy tràn không lâu
Nếm qua mùi vị cơ cầu
Tiếng xưa có mấy ai đâu được là
Vạc sành tấu nhạc ... hòa ca
Trong im ắng đó ... đêm qua ngạt ngào
Bây giờ phố thị lao xao
Tiếng xưa có lẽ tăm hao mà tìm
Trưa hè cây cỏ lặng im
Gục đầu chết khát rễ tìm mạch sâu
Nghe thình thịch trên nổng cao
Tiếng xưa con chữ nát nhầu gót chai
Lũ chim ríu rít cuối ngày
Quây quần cổ thụ chung hai ba đời
Một hôm ngả rạp chơi vơi
Tiếng xưa mất mát ngậm ngùi ra đi
Chỉ nghe chỉ có thầm thì
Hai bờ đom đóm những vì sao đêm
Con thuyền rẽ nước êm êm
Tiếng xưa duy nhất khó tìm đâu ra
Cơn giông số kiếp cũng qua
Bão đời đã quét trôi xa dặm ngàn
Tưởng là mọi thứ vỡ tan
Không ... Trong tim đã bảo tàng Tiếng Xưa
NhàQuê Sep18, 2020
CÓ LẼ LÀ NIỀM VUI
( Cám ơn tất các em ... thuở cùng mái trường )
Giờ nầy bên ấy sáng hai mươi
Xa cổng trường hơn bốn chục rồi
Tất cả dần dà lui quá khứ
Mấy lần ảnh cũ giỡ ra coi
Lần tay bấm đốt đoạn đời dài
Bảy nổi ba chìm những đổi thay
Cũng có nhiều trò còn nhắc nhở
Bao nhiêu đủ cảm hạnh duyên nầy !
Cám ơn tất cả các em xưa
Mấy tháng quê xa cũng mới vừa
Trở lại thăm quen, bè bạn cũ
Tưởng rằng còn dịp ... ngỡ rằng chưa ...
Ngờ đâu nhân loại trùm tang tóc
Sáng dậy mới hay được sống còn
Nên chuyện đi xa đành dẹp hết
Xin gởi Mong Chờ tiếng cám ơn
Thầy trò gặp lại tóc như nhau
Khác hẳn ngày xưa xanh mái đầu
Ý nói các em ngồi phía dưới
Nhìn lên bảng phấn bụi bay bay
Mười hai tháng tiếp vòng xoay
Ta còn gặp lại nơi ngày không ta
Những lời mừng chúc từ xa
Vớt lên từ khoảng bao la tình còn
Thêm vào trang sách ngữ ngôn
Mạ vàng bìa cứng... bảo tồn ngăn riêng
Vuông thơ từ độ nỗi niềm
Ta trân quý mãi cái duyên cõi người
NhàQuê Nov20, 2020
