Năm 87 lão đến thành phố nầy lúc đầy tệ nạn

Có lần City bên bờ vực phải khai phá sản
Nhiều tỵ nhân lục tục bỏ xuống Miền Nam
Ta nhất định trụ lại đây như an bày số phận

Trời thương đất độ giống xa nứt nụ nãy mầm
Nhánh gia phả lưu vong giờ sum suê cành lá
Ta tuổi hoàng hôn ... nắng chiều đã ngã
Hay ngoái nhìn ... kiểm nghiệm bước phù vân

Những món rau thèm xưa không, nay bày la liệt
Tuy rằng gia cả hoi cao
Thí dụ bó lang mới mua ba đô mười bảy
Lấy phần tươi bỏ cọng tiếc lam sao !

Con cá lóc tươi chong mà đành đông lạnh
Hồi trưa nầy trai út mới đem cho
Nói là của bà thông gia kỳ công lách tránh
Thêm mấy khúc bạc hà thơm phức canh chua