BẠN

Những Người Bạn Màu Vỏ Dà
Ngày từ quê lên tỉnh thành trọ học
Hành trang đựng trong cái bọc gọi cái bồng
Sợi dây vải rút ngang túm miệng
Vác lên vai trông rất ngông
Như sau nầy đi lảnh quân trang
Ngày đầu đời làm lính
Trong ấy xếp gọn gàng
Ngoài mấy bộ áo quần thay đổi
Có cái mền màu vỏ dà
Bằng vải ta thủ công may dầy hai lớp
Tuổi lớn xắp xỉ tôi
Có từ thời Má còn dệt cửi
Sợi chỉ phải năm lần bảy lượt
Mới chui được qua go dập và con thoi
Sợi chỉ manh áo cái mền đều quê như tôi
Ngày nay trên cõi trần nầy còn tôi trơ trọi
Chúng xong phận sự lâu rồi
Các bạn cùng tôi lên đường ngày ấy
Các bạn màu vỏ dà của tôi ơi!
NhàQuê 2006
Kể Từ
(Gởi Thu Râu)
Nó nhắn ráng về chơi nhe mậy
Rụng hết rồi còn lại mấy ngoe
Ông Cả giờ không dùng một giọt
Chỉ tao cầm cự với mầy hè
Đọc thư xong muốn rơi nước mắt
Mới đó mà đã mấy chục năm
Nhớ buổi chia tay quanh lơ láo
Nay thiệt rồi xa biệt mù tăm
Đứa út giờ sắp thành gia thất
Chưa thấy hình, thấy mặt lần nào
Hy vọng sui gia thôi đành lỗi
Đâu còn gì để hứa lần sau
Mỗi khi dịp đó đây dự cưới
Nghi lễ làm tao vụt nhớ về
Lần hai đứa áo dài che lộng
Nơi nầy sao giống được bên quê
Cau đông lạnh vỏ màu dưa cải
Trầu lươn xanh mấy xấp kín mâm
Khác xa lắc cau dầy Lương Phú**
Trầu nhà tao vàng hực tơ tằm
Ngày bốn cữ uống tiêm đủ kiểu
Tới bữa ăn lếu láo cho qua
Nhưng nhất định chừng nào gặp lại
Hứa với mầy lần chót thả ga !
NhàQuê Apr 14, 2008
** Lương Phú: nơi quê bạn tôi,
trồng nhiều cau nhất Bến Tre
GIẤC MƠ HOA
Cảm họa bài KỂ TỪ của NhàQuê
Anh hứa về thăm quê mấy bận
Giờ như cua gãy cả càng ngoe
Khó khăn nhiều lúc thêm chồng chất
Đành đợi đông qua lại đến hè.
Em ạ! Xin em đừng trách móc
Lần này lại hẹn đến sang năm
Cánh chim sẽ nhớ bay về tổ
Chẳng phải sông dài cá biệt tăm.
Anh vẫn mong ngày nhìn thấy mặt
Người thương xa cách tự năm nào
Vòng tay ân ái đành buông lỏng
Đời bỗng u buồn vắng trước sau.
Anh nhớ quê xưa lòng khắc khoải
Nằm mơ mộng thấy lúc anh về
Nhìn em giấc ngủ hằng thao thức
Hình ảnh chập chờn mãi chốn quê.
Mơ thấy một ngày mình đám cưới
Anh làm chú rễ thích bưng mâm
Em cô dâu mới hồng đôi má
Tha thướt tà bay áo lụa tằm.
Chợp mắt, tỉnh bừng...tìm hạnh phúc
Giấc mơ cánh thoảng vụt bay qua
Mình anh gối chiếc ôm chăn lạnh
Bóng của em tan giữa nhạt nhòa.
DƯƠNG QUÂN
TỪNG GIỌT CÀ PHÊ
Tuổi tàn thu nhớ gì không mậy ?
Gốc phố vĩa hè tụ mấy ngoe
Tí tách càphê rơi tưng giọt
Niềm vui như thể tuổi xuân hè
Kỷ niệm theo về vui ánh mắt
Xa cách bây giờ mấy chục năm
Chuyện thực nói ra như nói láo
Ký ức quên rồi mất biệt tăm
Chuyện trẻ thơ như hồi đệ thất
Tình bạn tri âm tự thủơ nào
Vớt cá lia thia trong lầy lội
Nhắc hoài tri kỷ đến mai sau
Lái chiếc honda đi đám cưới
« Nước mắt quê hương » chặn lối về
Giữa đường cứ ngỡ bay trong mộng
Sao trăng giăng mắc giữa trời quê
Nhậu rượu đâu cần dưa với cãi
Một trái cóc chua ở giửa mâm
Thiếu chi phong độ vô dô nữa
Cũng quắt cần câu đuối kiếp tằm
Nhậu hiền nhậu quậy bao nhiêu kiểu
Tuổi tác rồi ra cũng bỏ qua
Chỉ còn những gịọt càphê ấy
Như thể con tàu chẳng bỏ ga
Huỳnh Ngọc Diêu 04-2008
Tên Và Vận Người
(Cảm tác sau khi đọc thơ cô LƯU THỊ CHIÊU
tên cô bị Chánh Lục Bộ viết thành Lưu Thị Chiếu)
Hồi trưa nhận lá thơ từ Pháp
Kỷ niệm chìm sâu lại hiện về
Có góc trời xưa hằng nhớ mỗi
Dòng đời gặp lúc lắm nhiêu khê
Khám phá điều chi lại mỉm cười
Tên cha mẹ đặt lúc chào đời
Bao nhiêu gởi gấm vào trong đó
Chốc bỗng dòng thay số phận người
Khoảng trước chênh vênh đã bước qua
Còn đầy luyến nhớ buổi chia xa
Bàn tay vẫy tiễn rưng rưng giọt
Biệt nhé Ba Tri những tuổi ngà
Chốn mới dùng tên không bỏ dấu
Xem như trở lại khoảng trời mơ
Cô CHIÊU ghé bến đời nhung gấm
Cậu ấm cùng xây đẹp mộng chờ
Lắm lúc ngồi ôn lại bước đường
Lên đồi xuống dốc mọi quê hương
Nơi đây chạnh nhớ về nơi cũ
Mỗi một trong lòng đậm nét thương
NhàQuê May 01, 2007
Vì Những Tấm Tình
(Viết tặng Trần Văn Trực)
Nghe mầy về xứ tao mừng
Mấy năm biệt tích tưởng chừng, ôi thôi
Nay đều tuổi quá sáu mươi
Mờ xa cái thuở còn ngồi rắc riu
Bao năm tin vắng buồn hiu
Mới nghe mầy ghé đôi điều hỏi thăm
Về tao chìm nổi thăng trầm
Cuối mùa dâu biển xa xăm quê người
Nghe tin mới đến hỏi thăm tao
Biết bịnh trầm kha mầy tính đào
Rễ củ gởi qua đây trị liệu
Tấm tình bạn hữu đẹp làm sao
Ngủ đình mấy tháng thả mầy về
Tao bước đứng ra mũi súng kê
Phút đó suốt đời đi theo mãi
Đường trần ngụp lặn giữa sông mê
Làm sao quên được thằng “Đại Đế”
Lêu khêu còn bắt ghế thêm cao
Điều khiển mấy bàn vào cuộc tiệc
Bia khui rượu trót vỗ tay ào
Áo tù qui chụp mặc bao năm
Đêm tối cho về lén tới thăm
Gian chòi giữa ruộng chơ vơ đứng
Chủ khách mừng vui… giọng giữ thầm
Hàng cây so đũa xiêu còi cọc
Rau muống ngắt hoài chưa kịp ra
Cá rộng lất lây nguồn đấp đổi
Dạn tay trút hết đãi mừng ta
Đường về phải lội hơn mười cây
Tao nghiệm về sau… chỉ có mầy
Chẳng chút lạt phai thằng rớt hố
Rồi mầy cũng giạt cuối Miền Tây
Nghe nói thất thời làm bốc vác
Bến xe đêm ngủ rất bụi đời
Vợ con chán ngán đành dang dở
Từ đó không còn nghe tăm hơi
Hăm mấy năm rồi tao xa quê
Đàn con đám cháu đã yên bề
Có lần người biết tao mầy bạn
Mất biệt tin nhau để nói về
Quà gởi thăm mầy chẳng là bao
Hãy xem như đó tấm tình tao
Mừng bạn cuối cùng quy cố xứ
Vở tuồng có hậu dẫu hư hao
Mỏi bước chen đua tháo bỏ cày
Xoa tay ngoái lại quãng đường dài
Ngẫm suy cuộc sống trôi rồi tắp
Còn được tình bằng quý hóa thay !
NhàQuê Oct 01, 2008
Con Khô Rớt
(tặng DIỄN, kỷ niệm thời thầy trò đi buôn)
Mở bịch tôm khô sang keo đựng
Vài con” bất phục” rớt trên bàn
Kể như công thưởng vui vẻ nhận
Răng già trệu trạo ngon hết can
Có dù rớt đất ta cũng lượm
Tiếc chỗ từ xa gởi qua đây
Tôm cá nơi nào mà chẳng có
Thương sao bên đó nhớ bên nầy
Chiêu ngụm trà lài sẳn “đưa cay”
Mới đó thời gian vun vút bay
Nhớ thuở thương hồ thầy đệ tử
Ra vàm ghé bến khắp Miền Tây
Nhóm bếp nửa đêm nấu ấm trà
Lục lạo lon đường mới nhớ ra
Hồi sáng lại quên mua bánh kẹo
Tôm khô thắc ngặt được quá là !
Hồi xưa “tẩu quốc” có vậy đâu
Mắm sống bần chua cũng nuốt nhầu
Ngư ông bày vẽ trà buổi sáng
Tôm khô, chưa chắc dễ “dân giàu”
Nay viết bài thơ như nhắc lại
Miền quê cũng lắm thú ăn chơi
Khô lân chả phụng chà, cao quá!
Quanh quẩn vườn sông đủ sướng đời
NhàQuê, 21-08-08
Phải không...
Trà thơm bén vị ...tôm khô
Hương quê gợi nhớ tựa hồ đâu đây
Bạn bè thân thích vui vầy
Răng long đầu bạc chừng nầy vẫn như...
Nhấp vào cỡi mối sầu tư
Mở trang ký ức đã nhừ tháng năm
Con tôm khô rớt kêu thầm
Tình sông tình nước thắm đằm biết bao
Thuyền trôi chở ý dạt dào
Đưa người về với thuở nào ngược xuôi
Thương hồ lang bạt xa xôi
Khi lên ...bục giảng lúc ngồi ...rửa tai
Bây giờ nhắc lại như say
Bần chua mắm sống thèm...nay đâu tìm
Lâu rồi kỷ niệm nằm im
Mà con khô rớt làm tim bồi hồi
Trúc Giang. 22.8.08
Một Ngày Vui
(Kỷ niệm ghé thăm bạn)
Gặp nhau lần đó giờ lâu lắm
Phần tư Thế Kỷ có lẽ hơn
Ta đậu ghe buôn gần cầu sắt
Vô quầy Hợp Tác hỏi thăm đường
Từ độ chia tay rời trường cũ
Thắm thoát đã ngoài hai mươi năm
Đạn réo bom rơi còn sống sót
Nhiều phen tơi tả lệ nuốt thầm
Mầy - Tao thân mật nổ rân rang
Bất ngờ khô nướng đã là sang
Hàn huyên thăm hỏi bao còn mất
Và sau lần đó ta ngút ngàn
May quá gần đây hy vọng lóe
Vài người An Định miệt Cái Quao
Nhìn quen thăm hỏi trên trang Web
Trực nhớ bạn xưa góp tiếng vào
Cám ơn người tốt kể tỏ tường
Nghe về gia thế thảy an khương
Vui mừng tiếp nối tăng nhiều nữa
Xin cám ơn người bạn Đồng Hương
Đang lúc mùa Hè nóng cháy da
Như dòng nước mát chảy chan hòa
Nhìn đâu cũng thấy muôn sắc thắm
Mới biết cuộc đời vẫn thướt tha
Tất cả nhận lòng biết ơn
NhàQuê Aug 17, 2009
Hạt Nước Trôi Qua
Hồi ấy ta từ trong Sóc Trăng
Ra vàm Đại Ngãi về Càn Long
Vô Thơm... chợ Quận rồi Định Thủy
Chong mũi quê mình hướng Biển Đông
Xa xa Phú Khánh rặng bần mờ
Đại Điền sao lão đứng chơ vơ
Dưới chân sân rộng nhà Đốc Phủ*
Cổ thự quanh năm ngủ dật dờ
Vậy ta đang khoảng chừng An Định
Sao lại không lần ghé Cái Quao
Một chuyến viếng thăm thằng bạn cũ
Có thể mai kia khó dịp nào
Thời chung xa đã hai mươi năm
Cuốn theo vận nước những thăng trầm
Chén thù chén tạc quên giờ giấc
Nay đã đôi bờ biển xa xăm
Tiếp mấy bữa nay ta lạc về
Từng nơi từng chỗ đất trời quê
Long Xuyên Châu Đốc xuyên Đồng Tháp
Mùa tràm thả nhụy hương đê mê
Trưa xuôi Vàm Cỏ về Mộc Hóa
Lên chợ mua thêm chút đỉnh mồi
Tối lại cặm sào gần Long Định
Thầy trò cắc cụp rượu mềm môi
Băm nhuyễn đời ra giấu trong lòng
Như hạt phù sa lắng đáy sông
Mỗi dịp xôn xao con nước vận
Từ thẳm sâu kia trở bềnh bồng
Đời còn khoảng ngắn có bao lâu
Làm muối tan trong sóng bạc đầu
Ví được theo triều đi đây đó
Đâu chừng trôi tận những vàm sâu
NhàQuê Aug 20, 2009
* Đốc Phủ KIỂNG
Kính chào Chú Nhà Quê !
Đọc những bài thơ về quê hương sông nước
làm Mk nhớ quê quá chừng . Cho MK gửi chút tâm tư về quê hương
miền Tây thân yêu vào nơi này với Chú nhé !
Tình quê
Có một chiều tôi về dọc sông quê
Với tay hái nhành lục bình tim tím
Vốc một ngụm nước sông thương ngọt lịm
Vị quê xưa còn nguyên vẹn trong hồn .
Tôi đi tìm gom lại tuổi thơ son
Thuở nghèo đói nhưng ấm tình thôn xóm
Cây dừa cỗi vẫn mõi mòn trông ngóng
Mãnh vườn con còn lưu dấu chân này .
Bao năm dài , giờ trở lại nơi đây
Trốn một đỗi khói bụi xe đô thị
Về khơi lại tuổi thơ yêu cũ kỹ
Nghe hồn mình nồng ấm khói rơm xưa .
Ôi quê hương thương yêu mấy cho vừa
Tôi tha phương bỏ đi xa quá vội
Dẫu nhớ nhung nhưng làm sao về mãi
Nợ áo cơm nên lỡ với tình quê .
Làng quê ơi!lòng ta vẫn hướng về
Đừng dỗi nhé bao nhiêu năm xa cách
Vẫn tin yêu đọng nguyên nơi đáy mắt
Dẫu xa vời ta luôn nhớ về ngươi !
Mi Kha
Hương Lòng Tiễn Bạn
(Trương Văn Tín,Chs/THKH1958, An Định Bến Tre)
Tìm ra điện thoại gọi thăm mầy
Mới biết yên phần mấy tháng nay
Những tưởng lần sau... còn họp mặt
Đâu ngờ bận trước... đã chia tay
Sanh ly tử biệt sao không chạnh
Sống gởi thác về... lấy khỏa khuây
Hãy nhận hương lòng người viễn xứ
Bồi hồi nhớ bạn phía chân mây
NhàQuê July 06, 2011
Hẹn Tới???
Đau thương quá vói tin chào bạn cũ
Muộn màng nghe nhắn nhủ mấy mươi phen
Mớ ân tình mong kiếm được người quen
Bài thơ nhỏ chúc bạn vàng yên ổn
Trong sâu thẳm tiếng lòng đang rọi mến
Bức tranh còn vẻ đẹp của trăng quê
Nối tình thâm nôn nóng buổi quay về
Hy vọng đó hố sâu dừng .... một thoáng
Ghen ánh nắng kéo mây về ngăn chắn
Vận đảo điên tay vững đếm miên trường
Thi mệnh học tài mong giữ được an khương
Nay lại vắng mến thương hằng quyến rủ
Tết về lại sẽ qua vùng đất cũ
Chén bạn chén bè quăng trĩu gánh linh đinh
Ly cạn ly đầy ly san sẻ mối thâm tình
Cắt nỗi đắng cay mở lòng đôi bạn ngắm
Còn dăm tháng phải chi là thăm thẳm
Giọng vui mừng chưa đối ẩm chừng say
Có ai ngờ câu chuyện thoảng qua tai
Tin tử biệt mừng bắt tay còn chưa kịp
Là chốn tạm có gì đâu phải tiếc
Uổng cho đời tiêu diệt những tinh hoa
Sáng sao băng, ôi,,, bóng lửa hù ma
Tràn bọt sóng bước chân trần ướt vội
Vàm Cái Quao có cùng nhau hẹn tới??? ..............
Nhất Anh (Nhóm Tam Anh)