.Lẩm Nhẩm Đọc Thơ Mình:

Nói với THƠ (1)
Một hôm ta thấy mình vô dụng
Lang thang lên phố bỗng gặp em
Như người bạn cũ từ lâu vắng
Ngồi xuống cạnh bên kể nỗi niềm
Mời em cùng đáp chuyến xe đời
Khắp cùng đây đó ruổi rong chơi
Ta sẽ đưa em về vườn cổ
Nơi xưa hương cũ vẫn thơm hoài
Nán lại chờ nghe tiếng kẻng trường
Ngân trong tâm thức đến thân thương
Hình như bím tóc còn lơ lửng
Liêu xiêu vạt nắng đẹp biết dường
Ta dắt em về quê thuở nhỏ
Ngồi nghe biển mặn hát ngọt ngào
Hạt cát ven bờ còn ngây ngất
Huống hồ ta quí biết là bao
Cùng ghé vô trường xưa ta dạy
Viên phấn trắng tinh sót góc phòng
Môn sinh vẫn nán chờ ta vẽ
Chữ nhật vuông tròn thẳng song song
Nầy nhé bước qua vũng bạo tàn
Mộ bia nghiêng ngã đến tan hoang
Xương ơi xin hãy hòa vào đất
Quên hết đổi thay quá bẽ bàng
Bước xuống khoang thuyền đi tái sinh
Mùa Thu nơi đó rất diễm tình
Hạ biếc Xuân đầy hoa hạnh phúc
Đông nào thiếu tuyết đẹp lung linh
Em có muốn vào Đa Sự Cốc
Xem ta tu ẩn đọc cổ thư
Nghiền ngẫm cuộc đời vui hiện tại
Gạn trong lắng đục ... chuộng nhân từ
Người xưa chán thế họ lên non
Ta yêu đời quá nên vẫn còn
Nấn ná có em chia tâm sự
Mười năm ừ nhỉ đã hàm ơn
Ví nếu một đêm không dậy nữa
Sẳn đây ta gởi một lời chào
Hành trình đi đến tròn vai phận
Được gặp được cùng vui biết bao
Ta cám ơn THƠ hạnh ngộ nầy
Là duyên ta được nắm bàn tay
Là tình tri kỷ tinh khôi quá
Là ánh trăng thơ phía cuối ngày
NhàQuê May 29, 2016
Nói Với THƠ (2)
Giữa thinh lặng nghe dòng suối hát
Lâu ngày thành khúc nhạc in sâu
Hóa mềm khác thuở ban đầu
Điệu vần kết nối nhịp cầu văn chương
Từ lúc đó đời thường bỗng mới
Tắm sông xa gội được chua phèn
Thăng trầm đi nữa nào quên
Huống hồ tâm ý dệt duyên đời nầy
Năm tháng tiếp trồng cây ướm hạt
Vườn riêng rày ngan ngát hương hoa
Ánh trăng xưa vẫn màu ngà
Đủ soi sáng được lòng ta rạng ngời
NhàQuê
oooooooooooooooo
-300
Mỗi ngày sống ta mơ hồ lần cuối
Những buồn vui phút chốc đã lãng quên
Chuyện cũ hôm qua theo dòng quá khứ
Nhưng thâm sâu dấu vết khắc vững bền
Ta trở về nơi khung trời lận đận
Hạt cát khô còn giữ kỹ cho giùm
Đêm tiếp sức kết tinh viên muối trắng
Mặn vô cùng mà ngọt mộng nhén nhum
Ta về nơi khung trời tình yêu nở
Kết đơm hoa chớm nụ tận đời nay
Hương đồng nội thơm hoài cùng năm tháng
Qua hai bờ biển thẩm chẳng hề phai
Cuống rún xưa đã hòa cùng cát bụi
Thay thịt da giờ trôi giạt cuối trời
Hồn gởi lại nửa mang theo lây lất
Ta trở về ráp thử có đầy vơi
Nắm những bàn tay nhăn nheo gân guốc
Năm mấy năm trở xới mảnh đất gầy
Tóc bạc trắng hơn ta ...lòng vẫn rộn
Hình như ngày xa lắm ...quẩn quanh đây
Xóm lưa thưa giờ chen vai san sát
Ghé vô thăm ....lần qua mấy lớp nhà
Nén nhang thắp mờ mờ khung di ảnh
Đứa mộ phần đứa ngủ lại rừng xa
Lễ tạ lỗi cùng ông bà nội ngoại
Cả tấm lòng thổn thức kẻ ly hương
Có những lúc chung quanh nhìn xa lạ
Trong thực tình ta bỗng thấy thầm thương
May mắn thay đời ta không uổng phí
Tiêu hao ngày lê lết quán cà phê
Nói chữ nghĩa chính ta nào hiểu nổi
Ba trăm năm chậm bước biết chăng hề
Thương lắm đó đám bạn bè vận lỡ
Có vươn lên cũng cỏ dại khiêm nhường
Lưng yên ngựa tóc bờm xờm dựng ngược
Lội sông dài qua mấy biển đau thương
Làm một chuyến mười năm bình luận điểm
Theo lối xưa xét hai diện trong ngoài
Có có đó có như chưa có có
Muốn phê thành dấu cộng ngại ngùng thay
Nét son phấn đâu làm nên tuồng tích
Phết tường vôi chưa mới được trường thành
Bầy ngựa vẽ dưới ghi câu mã đáo
Vó đang chờ ánh thép bậc hùng anh
Ta đi trên những đoạn đường Nam-Bắc
Chưa xây xong có đoạn đã ổ gà
Xe tấp nập cố khoe sang khoe hiệu
Xin mừng cho ...và khóc những hằng hà
Bỏ vào tay người xin ...đô la Mỹ
Họ vui mừng làm chảy nước mắt ta
Miệng lẩm bẩm ối trời ôi hai chục ...
Ngước lên nhìn cao ngất mấy xa hoa
Bước qua cầu có lằn ranh vàng đỏ
Dấu bôi rồi dòng nước vẫn ưu tư
Hỏi bên dưới máu xương chưa chìm hẳn
Cửa TÙNG xuôi ra biển có buồn như ...
Những ở HUẾ mãi làm ta suy nghĩ
Về mấy đời vua chúa chỉ lo xây
Thành quách đã nói lên điều sợ hãi
Lăng tẩm kia càng rõ ....có ngày nầy
Trong chuyến bay trở về nơi sinh sống
Thương người ở lại thương đến mười mươi
Chẳng lẽ suốt đời sanh ra khóc mãi
Hay chẳng bao giờ vui trọn niềm vui
NhàQuê Jun 28, 2012
>>>>>>>
Đường quê vương nắng
Như đợt sóng lao xao mơn biển nhớ
Như con đường quen thuộc chở ngày thơ
Như giọt nắng hạt mưa thơm hoa cỏ
Như tâm hồn bịn rịn phút chia xa
Nắng Ba Tri ấm ngày xanh thơ mộng
Ngày về Quê lồng lộng cả trời mơ
Biển khao khát xin thời gian quay lại
Cuốn phim đời ghi khắc những ngày thơ
Đây Tân Thủy , Tiệm Tôm tình nồng mặn
Đây Giồng Nhàn , Bảo Thạnh nhớ đầy vơi
Đây kỷ niệm ấm êm nghìn lưu luyến
Đây nửa đời xao xuyến mãi khôn nguôi
Người trùng khơi nửa hồn xin gởi lại
Ba Tri thương tình vẹn mãi trong tim
Càng xa cách càng thêm dài vương vấn
Đường Quê hương hương lúa mãi còn nguyên
( Vài dòng thơ thô thiển của Hoa Chanh xin
thân tặng anh NhàQuê )
Hoa Chanh (Lưu Thị Chiêu, Cựu Gs/TH Ba Tri)
<<<<<<<<
Thưa MẸ Con Đi
Trách em hỷ tín chẳng cho hay
Để gởi đôi đàng bên gái trai
Mừng trẻ hòa minh loan sánh phượng
Gia đình hạnh phúc hướng tương lai
Mà thôi đã lỡ ...sau kinh nghiệm
Ở đời khó thể vẹn mười phân
May mắn có chung thời tuổi trẻ
Gian nan cùng chịu cũng lắm lần
Ta đã đi về miền quá khứ
Còn những bạn bè hỏi thăm em
Người quen tản lạc nơi xa có
Những ở guộc gầy tuổi hom hem
Nói chung tình cảm vẫn như xưa
Trừ khi hứng được gió nghịch mùa
Rượu ta từ Mỹ mang về đãi
Không mời cỡ vậy ...tiếc công mua
Cũng có đi thăm một vài nơi
Đường hẹp xe đông rộn rã còi
Những tưởng đang trong ngày lễ hội
Ngó lên nhìn xuống thiệt hởi ôi
Ghé vô quán xá phải coi chừng
Xương xẩu rác rau vứt tứ tung
Thực tình chẳng thể nào tưởng nổi
Ngộ ra văn hóa tận ngõ cùng
Có người thăm hỏi sáng làm gì
Có quán cà phê tới nhâm nhi
Rằng thưa quên lãng từ lâu lắm
Chỉ kịp vừa nhai vừa lái đi
Cũng có nghỉ đêm nhiều khách sạn
Cho tiền phục vụ họ bất ngờ
Hình như "thủ tục" nầy còn mới
Hay người "sang trọng" cố làm ngơ
Chỉ mấy mươi năm mà rất lạ
Có khi ta phải học từ đầu
Mĩm cười tự dối mình khờ khạo
Năm tuần chợt bỗng thấy quá lâu
Nhà lầu mái ngói đỏ au au
Bệ vệ oai phong kín cửa rào
Ngụ ý khoe khoang nhiều tiềm ẩn
Tim chừng thắt lại phía tường sau
Trong giờ hành chánh ngày làm việc
Người tuôn ra phố chật đường đông
Mừng cho đất nước nhiều phát triển
Thưa MẸ con đi !!! nước mắt ròng
NhàQuê July 07, 2012
Vốc Nước Sông Quê
Năm trước về thăm quê cũ
Qua ngang con rạch ngày xưa
Nước đang "đầy mà" tỏa mát
Lênh bênh một cái bặp dừa
Chào "người bạn" thời thơ ấu
Nhờ ngươi vững bụng tập bơi
Mấy lần để chuồn cắn rún
Bày cho rồi xúm nhau cười
Ngây ngô một thời trẻ dại
Sông quê nước đỏ đục ngầu
Chia ranh bày trò trận mạc
Hai phe ... kịch chiến cùng nhau
Bên ta hồi nào cũng mạnh
Chỉ thua vào phút cuối cùng
Trống trường đổ tràng thúc giục
Qua loa cọ rửa đất bùn
Vô lớp tóc tai mốc thít
Áo còn lốm đốm mồ hôi
Thầy thương học hành chăm chỉ
Nhớ công ơn nắn khoảng đời
Vô thành tuổi mới mười ba
Đem theo cánh đồng muối mặn
Mền thô màu nhuộm vỏ và
Nẻo quê ngày xa thăm thẳm
Từ hôm nhìn lại bông bần
Rải phấn theo dòng nước chảy
Tự dưng một mình đứng lại
Sông ơi Người đẹp vô ngần
Bao năm hết ròng lại lớn
Còn hoài thuở tuổi mười ba
Khách xưa vói tay vốc nước
Nhạt nhòa theo lượn phù sa
NhàQuê Oct 18, 2013
Dec 04, ....
Bốn chuyến về quê mỗi lần mỗi khác
Hăm mấy năm phiệu bạt lạ cảnh người
Mang nắm đất làm hành trang ly xứ
Bao lần nhìn nhung nhớ lại khôn nguôi
Chiếc sổ thông hành có hình con ó
Ba lần thay những dấu ấn đó đây
Tuổi trung niên đã trở thành quá khứ
Vạt tóc buồn cũng sắp đổi màu mây
Không biết thêm vài ba năm sắp tới
Lực hao gầy còn nhanh nhẹn được chăng
Mười hai tháng nghe bạn bè rơi rụng
Sổ điểm danh ngày cũ ít tên dần
Thân chùm gởi tưởng đang leo cây mẹ
Gỗ ái rồi cành nhánh gãy từng cơn
Điệp khúc đó chu kỳ gần lắm lắm
Phía chân trời le lói chút hoàng hôn
Tiếng mõ gõ mỗi ngày thêm một yếu
Những tường ngăn đây đó dựng thêm nhiều
Đã ngộ nhận thanh âm và tiếng dội
Trả áo choàng thoái mái biết bao nhiêu
Ít bữa nữa lại lên đường ly xứ
Hỏi nhớ không nơi cắt rốn chôn nhao
Những chữ nghĩa đã nói giùm tâm tưởng
Con phải đi ... Thưa Mẹ ... nước mắt trào
Xin Cám Ơn ... Cám Ơn cùng tiền kiếp
Bước chân dừng tìm gặp được xa xôi
Lạc nẻo mây từ lưu đày cõi khác
Biết sao đầy nguyên vẹn thuở tinh khôi
Dòng sông quê nước dâng tràn mát rượi
Bàn tay mềm quấn quýt chạm âm xưa
Bóng và người nhập vào phù sa ngọt
Nghe chung quanh trở giấc đón giao mùa
Rồi cũng phải quay về miền Tháng Chạp
Gởi lại đây thương ghét ... thuở xa Người
Bấm tay đếm cuộc trần hai phía biển
Hiểu thế nào ấm lạnh khác đôi nơi
NhàQuê Dec 12, 2013
Bài Xướng
(Mời họa tùy hỷ)
Tản Mạn Sắc Màu
Vàng
Trong muôn vạn sắc quý màu vàng
Trải suốt cơ cầu lẫn thịnh khang
Đứng giữa nhân quần đầy khí phách
Hòa cùng thế giới mực hiên ngang
Hình chung nhiệm thác từ tiên định
Cá biệt ân trao ngụ ẩn tàng
Nếu cõi trần nầy ai trách phận
Về riêng hãnh diện cuộc đời đang
Đỏ
Diện cuộc... đời đang... lắm đổi thay
Mươi năm kiểm nghiệm rõ ban ngày
Như chiều ráng mọc rồi tan vội
Tựa sáng mây giăng lại biến ngay
Sậm đỏ chừng như càng chắc chắn
Tươi hồng những tưởng khó lung lay
Trời trong lộ ánh dương đừng đững
Rọi thấu căn nguyên độ mỏng dày
Trắng
Độ mỏng dày do khéo vẽ sơn
Nên tranh tuyệt kỹ mấy công vờn
Ba chiều phối hợp... bàn tay nhuận
Bốn góc hài hòa... bút cọ trơn
Mỗi một màu riêng màu độc đáo
Chung toàn sắc hợp sắc liên hườn
Cầu vòng đoán định trời mưa nắng
Có biết phân từ trắng giản đơn
Xanh
Giản đơn lạch nhỏ đổ ra sông
Đất cựa mình theo nước lớn ròng
Nhánh lúa cong oằn mùa hứa hẹn
Phù sa lắng đọng vụ chờ mong
Âm thầm diệp lục luôn hào sảng
Lặng lẽ thiên thanh mãi trợ phòng
Ví nếu màu xanh đùng biến mất
Muôn loài vạn vật có còn không
NhàQuê July 13, 2012
Họa:
Mộng Kê
Thì cứ mơ đi… một giấc vàng
Hưởng đời phú quý sống an khang
Công hầu danh vị quyền trên trước
Khanh tướng quan trường chí dọc ngang
Tâm dã sơn son không để lộ
Lòng tham dát ngọc khéo che tàng
Say còn chưa thỏa bừng cơn mộng
Nắng rọi qua hiên chiều vẫn đang
Đời Thật
Chiều đang khuất bóng tối dần thay
No ấm nào đâu được mấy ngày
Địa võng giăng giăng trùm kẻ lạc
Thiên la bủa bủa trói người ngay
Cổ thấp mòn hơi trời chẳng thấu
Thân nghèo kiệt sức q...uỷ không lay
Cây khô khát nước chờ sương đọng
Muốn bới nguồn cơn…đất quá dày
Lực Bất Tòng Tâm
Dày công muốn điểm thắm giang sơn
Giữ khí hiên ngang đuổi cáo vờn
Hạnh phúc sẳn lòng chia xớt hưởng
Đau thương hợp sức vá liền trơn
Chỉ lo gió ngược hồn bay mất
Lại sợ bùn sâu phách khó hườn
Xuồng chóng giữa dòng luôn chảy xiết
Bao la trời nước vọng âm đơn
An Phận
Đơn sơ mạch sống gởi non sông
Gắn bó đời ta... năm tháng ròng
Hoa thở hương thanh buồn sẽ lắng
Đất hòa hơi ấm sướng nào mong
Thế thần cách biệt yên tâm sống
Quyền lực xa lơ trí khỏi phòng
Sáng kiếm… vầng thơ chiều… độc ẩm
An nhàn thanh thản có hơn không
Trúc Giang 17.7.12
Nợ
Bình sinh ta vốn sợ nợ nần
Sợ vay sợ vướng phải nghĩa ân
Ba căn Má dặn luôn tích đức
Cố vẹn hoàn nguyên lúc lìa trần
Vẫn thường suy luận lẽ xưa nay
Lấy điều thiên hạ lý thẳng ngay
Chẳng thiệt cho người ... người hằng muốn
Bình đẳng tương giao ... cả trong ngoài
Con người xương thịt khó mười mươi
Ước khi rời bến ... ước thảnh thơi
Vẫn biết sách kinh dùng răn dạy
Lương tâm mới thật xử sự đời
Viết thử vài dòng triết lý "chay"
Để lòng thanh thản việc nợ vay
Người thương kẻ ghét ai chẳng có
Và nghĩa gì đâu chuyện hàng ngày
"À ta lập dị.... lý sự xằng
Chứ thực tình ra biết phải chăng
Bàn tay năm ngón đem so đọ
Thiếu một trở thành nỗi khó khăn"
Bây giờ ít chữ chọc ta chơi
Nếu như tánh ý có hơi hơi
Xét ra chút đỉnh chưa trầm trọng
Chấm phá dọc ngang điểm cuộc đời
NhàQuê
ooooooooooooooooooo
Tặng Người Bạn Ba Tri
(Thầy PHAN HỮU DƯƠNG, Cựu Giám Học Trường Trung Học Ba Tri)
Lúc nửa đêm qua bạn trở về
Ba tuần đã thấy nhớ trời quê
Dù đây xứ Mỹ bao bằng hữu
Cảm mến dành cho vẫn bộn bề
Vài nơi đến ngắm thỏa hoài mong
Vượt chặng đường xa những nửa vòng
Tuổi cổ lai hy nhiều hạn chế
Hao gầy chút đỉnh há hoài công
Có bác ngao du khắp biển trời
Kỳ sơn lãm cốc ghé thăm chơi
Bao người muốn biết câu so sánh
"Chỉ mỗi Quê Hương đẹp tuyệt vời"
Gởi bạn đem cùng hộ chúng tôi
Tâm lòng những kẻ sống xa xôi
Luôn luôn hướng tưởng miền quê cũ
Cuối dãy cù lao vốn lở bồi
Vật dổi sao dời mấy chục năm
Riêng tôi mãi nhớ khoảng hà nàm
Chiều hôm bước xuống tầng mười một
Món nợ ân tình suốt kiếp mang
Đường trần chỉ bạn sáng như gương
Hạnh phúc cùng chung một đoạn đường
Học được bao điều hằng kính phục
Ngời ngời chói rạng ánh vầng Dương
NhàQuê July 14, 2014