Dường đã QUÊN miền NHỚ
Sáng AI vừa nhắc nhở
Ngoảnh lại vùng xa xăm
Mình XƯA.... say không tỉnh
Vướng sợi tình thơ giăng
Chừng vỗ vừa yên giấc
Lại mơ bờ Sông Trăng...
Đã gần hai chục năm
Làm sao QUÊN, vẫn NHỚ
Như AI thường lãng đãng
Đánh thức vùng bâng khuâng
Ta XƯA theo Thầy học
Niêm, vận, luật giăng giăng
Nở bỏ Trò lên núi
Rớt lại NỬA VẦNG TRĂNG
HCN Dec16, 2024
Sáng đọc Tập Thơ LỤC BÁT CHO ANH của TG
( Trong PHỤ NỮ VIỆT)
Lời Sáng Cho Anh
Bởi lòng trải kín hoa mơ
Để anh về ngự tình thơ dạt dào
Khoe anh cả giấc chiêm bao
Ngờ đâu biển nộ mưa gào tái tê
Đêm sâu tưởng lạc đường về
Ai ngờ còn thắp trăng thề đợi nhau
Hoa mơ vườn vẫn thắm màu
Lửa hờn sao xém được vào chân như
Trong hung dữ... có hiền từ
Trong lòng ta sáng thực hư tỏ tường
Ai làm lạc nghĩa yêu thương
Tội tình gánh chịu... khó lường trọng khinh
TrúcGiang10.1.11
Miền Anh
Miền Anh cửa đóng then cài
Nắng không thể lọt ngày dài âm u
Ngọt ngào chi mấy lời ru
Cũng tan theo gió đến mù khơi xa
Hỏi anh chút xíu nầy nha
Mấy hôm ... muội muội thổi qua Vườn tình
Kho tàng cổ tích lung linh
Mất còn hay có thay hình chi không
Cái mình đã khắc trong lòng
Còn nguyên yêu dấu ngọt nồng như xưa
Miền Anh sớm nắng chiều mưa
Trời đang mát dịu hoa vừa hé duyên
Đã gần lắm cảnh thần tiên
Sao không hưởng...phước lại phiền nhân gian
Thôi thì em cất nồng nàn
Cho Anh say lại vô vàn ý thơ
Thôi thì miền ấy em chờ
Còn Anh nhớ đến ... đúng giờ nhé Anh
TG12.01.11
Từ Anh...
Từ Anh ... hoạn lộ bon bon
Lời thơ ru ấm không còn như xưa
Trong hồng nắng có mưa thưa
Cái gì phơn phớt... gió lùa đi đâu
Vườn mơ qua mấy nhịp cầu
Cỏ cây mòn mỏi chờ lâu ngủ vùi
Từ Anh... xuống Phố đông vui
Tri âm hợp xướng tiếng cười ngân vang
Bỏ con suối nhỏ bàng hoàng
Lời trong thành tiếng thở than đục buồn
Bạn cùng... chỉ bóng trăng suông
Có hôm lạnh thấu canh trường ai hay
Nói quên... mà nhớ dâng đầy
Nói không yêu nữa ... bùa nầy không thiêng
Muốn đi về phía bình yên
Mà chân sao cứ ngược miền ai bi
Muốn phơn phớt gió thầm thì
Điệu vần rớt xuống như khi... Sáng Ngày...
TG22.01.11
